Chùm thơ của tác giả Vũ Thanh Hoa

Thứ Bảy, 01/06/2019 09:50

VŨ THANH HOA
Tĩnh vật

Trong giấc mơ đêm qua
có một Lọ Lem lơ ngơ tìm hạt dẻ
bầy thiên nga bay qua trắng phố
nơi thùng thư ai vẫn gửi nỗi buồn

Bao nông nổi xếp hàng hoá thân trầm tích
những hân hoan chui vào tranh thản nhiên trên bức tường
những bông hồng biết nở biết tàn thành tĩnh vật
rêu mốc trong chiếc bình pha lê

Những dòng sông vẫn trôi
những đồi cây vẫn gió
trong bóng tối anh vẫn tìm tay em siết chặt
kí ức ngổn ngang những mảnh vỡ rời

Thì gượng gạo cười tươi như cây thông nhựa trong cửa hàng
một nắm tay nhẹ nhàng như bông tuyết rơi bằng xốp
hạt dẻ đánh rơi làm sao nhặt được
Lọ Lem lạc đường trong giấc mơ xưa.

Tay cầm gió thổi


Hun hút viễn du
thinh không cất tiếng
cánh bướm mỏng đậu trên tia nắng
anh dừng lại rồi đi lẳng lặng
gió xô mây trắng ngã lưng chừng

Mật đắng ứa từ cây
đất gieo mầm ảo hạnh
phía sau cỏ những mặt người cười khóc
tiếng chim vỡ vụn
dây đàn đứt quãng
ai nhặt nhạnh gắn liền từng mảnh
bức tranh em bước ra

Đóng cánh cửa nhốt vào ngôi nhà
ngoài kia vẫn bão
ngọn nến tắt trên tay cầm gió thổi
nhắm mắt bay
phía đường chân trời.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)