Sách về nhà số 4

ĐẮNG NGỌT ĐÀN BÀ

Thứ Hai, 20/04/2020 15:57

"Từ sáng, Vy như người mất hồn, đứng ngồi không yên. Đến cơ quan với hàng đống hồ sơ, nhưng Vy không tài nào tập trung được. Cái nọ lẫn vào cái kia, chán rồi hốt hoảng lục tìm. Cái Hoa bật cười: “Hồ sơ của công ty X mày bỏ ở kẹp màu xanh kia kìa, có cần tao giúp gì không?”. Vy nghe chột dạ nhưng cố tỏ ra bình thản: “Không, tại chiều qua vội quá nên tao bỏ nhầm, sẽ xong ngay thôi!”. Hai đứa chung phòng trên mười năm, lẽ nào Hoa không hiểu Vy đang có tâm sự. Xếp lại mọi thứ, Hoa nhẹ nhàng tắt máy, đứng dậy không quên dặn dò cùng nụ cười đầy ẩn ý: “Tao có tí việc ra ngoài, có gì cần thì alô nhé!”.

Chỉ còn mình Vy trong phòng, ngổn ngang giấy tờ, tâm trạng. Vy uống một hơi hết li nước lọc, cố lấy lại bình tĩnh. Những câu chữ ấy, gương mặt ấy như ám vào tâm trí khiến Vy không thể bình tâm...

Đã mười lăm năm rồi tưởng rằng kí ức đã rêu phong. Vy giờ đã là người đàn bà qua cái tuổi nông nổi lâu rồi. Cơn cớ gì chỉ một tin nhắn lại khiến Vy bần thần, hồi hộp. Trái tim bỏng cháy yêu đương thời thiếu nữ trinh nguyên, định dâng cho anh hết thảy, giờ đâu còn nữa? Nó đã thuộc về một người đàn ông khác. Trách nhiệm, bổn phận của người phụ nữ có gia đình khiến Vy tập quen với sự bình thản và thận trọng trước những va đập cuộc sống..."

Trích Đắng ngọt đàn bà của Nguyễn Thị Lê Na đăng trên VNQĐ.


Đắng ngọt đàn bà - Tập truyện ngắn
Tác giả: Nguyễn Thị Lê Na
Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2019

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)