Sách về nhà số 4

KÝ SỰ XỨ NGƯỜI

Thứ Sáu, 06/03/2020 10:47

Trong lời mở của sách, nhà thơ Trần Đăng Khoa nhìn nhận: “Đây là cuốn sách viết ở xứ người và viết về xứ người. Một cuốn sách rất thú vị”. Theo ông, dù cuốn sách nói về xứ người, với 18 bài ký sự về hơn 20 nước trên thế giới, nhưng “ta lại thấy ta, thấy cái khoảng vời vợi mà ta còn phải vươn tới, và cả cái ta không thể vươn tới, nhưng ta có niềm tin để hy vọng còn có thể vươn tới…”.

Đi nhiều, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, GS-TS Trình Quang Phú, tác giả cuốn sách, đã ghi chép một cách chắt lọc những dấu ấn đặc trưng nhất của lịch sử, văn hóa cũng như sự phát triển kinh tế của từng thành phố, thủ đô, hòn đảo... Vì thế, mỗi vùng đất được nhắc đến trong cuốn sách này đều được kết thành câu chuyện với đầy đủ vẻ đẹp lẫn lý do vì sao nó hấp dẫn du khách. Chính sự phong phú về nội dung lẫn hình ảnh mà tác giả đã dành tâm sức biên soạn, chỉnh sửa, có thể xem Ký sự xứ người như cẩm nang du lịch sống động, truyền cảm hứng khám phá những miền đất mới cho người đọc...

Nguồn: Thanh niên

Ký sự xứ người
Tác giả: Trình Quang Phú|
Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2017

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)