Chùm thơ của nhiều tác giả

Chủ Nhật, 18/08/2019 07:38

NGUYỄN VIỆT KHOA
Thuận đời

Đêm qua đất bỗng đổ mưa
gột đi bao nỗi dây dưa của trời

Đêm qua nắng bỗng xa rời
trưa nay gió thổi rối bời trăng sao

Đêm qua biển bỗng vươn cao
núi non rút xuống thành ao giữa trời

Đêm qua tôi bỗng qua đời
sớm nay nhẹ bấc những lời thị phi!

KHALY CHÀM
Mùa đông và hồi ức quê xa

Nỗi nhớ đẫm màu thời gian xám lặng
cố hương xa khói dựng bóng nhạt nhòa
lũ chim trời hành phương Nam bay vội
hồn thơ rơi khẽ chạm sóng âm ba

Lâu lắm rồi hoa cỏ dại chắc còn thơm
cong sợi chỉ ngang diềm mây trắng mắt
trên mái gió cánh diều nghiêng theo nắng
phút nao lòng nhớ quá tuổi thơ ơi

Má dắt con về thăm quê ngoại lội truông lầy
bần chín rụng chau mày con nước bạc
đất trên triền sông hàng trâm bầu xanh mướt
tháng giêng xanh chờ trái tím đắng miệng con thèm

Chiều ngậm nắng vàng tươm mưa chợt rụng
lạ kì chưa tít tắp một cầu vồng
khung ngày đông hiện lên hình rơm rạ
ta con bù nhìn đứng hát giữa thinh không.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)