Chùm thơ của tác giả Đinh Công Thủy

Thứ Tư, 07/08/2019 08:22

ĐINH CÔNG THỦY

Ngày vắng cha

Hôm cha về với ông bà
Chuồn tiên bay những cánh hoa rợp trời
Dùng dằng nắng đậu dây phơi
Chiều tê tái gió thổi mười phương mây

Khoảnh sân con ngợp bóng cây
Móng rồng ngơ ngác hương bay cồn cào
Lồng không khản tiếng chào mào
Cây cau rụng xuống một tàu cau khô

Cha đi bỏ lại không ngờ
Bếp đang đỏ lửa, canh chờ tay bưng
Cơm chiều một xới rưng rưng
Rượu cay xa xót ngập ngừng li bôi

Câu văn nét mực còn tươi
Hành trang trọn một kiếp người gió giông
Bờ tre dạo trước cha trồng
Run run vịn lấy bàn vong nghẹn ngào...

Đêm nằm mơ giữa chiêm bao
Ngoài kia vẫn tiếng chào mào đưa nôi
Ngẩng đầu một ánh sao rơi
Khoảnh sân con vắng bời bời bóng cha!

Nhớ Nậm Trang


Một ngày vốc nước Nậm Trang(1)
Nhớ mùa thổ cẩm đa mang sắc màu
Mưa qua Khau Lắc(2) về đâu
Mà bàn chân vấp bậc cầu thang nghiêng

Trời trêu người một chữ duyên
Cải ngồng cũng hóa thần tiên trên trời
Bao nhiêu mây trắng bên đời
Bấy nhiêu cay đắng nghẹn lời rau răm

Trời không gió vẫn căm căm
Gầm sàn cái mõ trâu nằm chơ vơ
Người bên khung cửi ngày xưa
Người bên khung cửi bây giờ... đã con

Trời cho bao cuộc vuông tròn
Thời gian bay mỏi cánh còn tua rua
Quả còn, quả mất, quả thua...
Người bên khung cửi bây giờ nhớ không?


---------
1 và 2: Tên suối, tên đèo ở Lăng Can, Lâm Bình, Tuyên Quang.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)