Chùm thơ của tác giả Nguyễn Giúp

Thứ Sáu, 19/07/2019 09:02

NGUYỄN GIÚP
Cõi khác

Anh dang tay đón gió
Cỗ Lũy rét luồn qua kẽ tay
vòng ôm không đủ ấm
biển dệt xanh tầng thẳm trời
em về chưa?

Bữa đi không lời nguyền với đất
bữa về không lời ước với cây
mà thôi nguyện ước cũng xưa rồi
đừng khóc
mấy đầu ngón tay nhẫn nại gõ lên bàn phím
đen trắng nhập nhòa
tai ù
tóc rối
chữ trôi
thơ không khái quát được điều anh muốn nói

Những rãnh sâu nơi vầng trán nén anh thành một tệp
em lưu giữ?
tình yêu như lớp thực bì
đã cháy
khu rừng đầy nước mắt ngọt ngào

Rồi tro than và những chồi non lẫn vào nhau khuất lấp một vài bông hoa biếc nụ
em ngồi khóc rất tự do
như thể lần đầu nghe Tấm Cám
chỉ một lần này rồi thôi
bống bống bang bang...
cõi khác!

Khúc làng chài quê tôi


Đêm rót điệu còng xuống cát
mặt trời ngủ say
trùng khơi chỉ còn lời ước chân mây
lời mê bờ sóng
chỉ còn bao la em
và cơn khát biển
hoắm sâu

Những người đàn ông quê tôi cắm giấc mơ lưng trần lên đôi mắt
xé đêm
cơn giông cắt đứt bầu trời ra nhiều mảnh
từ ánh chớp người đàn bà vượt ra ngoài phía bão
nắng đầy ngực khuya

Nu na nu nống...
những đứa trẻ lớn lên cùng gió
neo cánh diều khơi xa

Sớm mai
thuyền thúng vây nên chợ
nâu suốt
khúc trai làng...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)