Chùm thơ của tác giả Nguyễn Khánh Duy

Thứ Tư, 26/06/2019 08:51

NGUYỄN KHÁNH DUY
Giấc mơ đêm đầu hạ

Tôi mãi mơ về màu lá
tháng đầu hạ
những căn nhà bắt đầu thay da
thành thứ gì êm đềm hơn kỉ niệm
mưa trong tay khum
vốc hạt trong ngần
tượng hình sự sống
ban sơ một niềm vui xanh mởn

Nhạc dần tắt trong đám tóc cây
hoàng hôn hoá thành con chim nhỏ
bay đi tìm tên mình
vô tình tìm ra thế giới
thế giới bị tìm ra
thoáng chút giật mình
vô tình rũ rơi vài giọt nước mắt

Quay lại lần nữa
kịch bản giấc mơ
một đám mây ngủ trưa trên đồi
đợi buổi chiều ngớt nắng
giấc ấy là thiên thu
cho đến khi có cơn mưa ngã xuống
lại giấu kín thế giới
vào giấc mơ đêm chớm hạ.

Di yến

Đàn chim cất cánh từ biển
theo chuyến thiên di
ngậm chặt kỉ niệm trong miệng
mà đi
tìm quê hương phía trước

Chúng bay qua mặt trời
một quảng trường bỏ lại
chúng bay qua nguyệt cầu
một sân khấu lãng quên
chúng không nhìn lại cũng không nhìn nhau
cũng không đoái trông phía trước
chúng nhắm mắt và bay

Đàn chim ngậm chặt quê hương trong miệng
bay về ốc đảo chưa hình thành
để thả quê hương xuống một vùng biển lạ.


Hỏi thăm

Với hai phút còn lại của buổi chiều
đủ thì giờ đọc thêm một lời kinh nhỏ
kịp thắp thêm một nụ trầm hương
và phóng thích một cơn mưa từ ô cửa sổ

Mưa rơi về thảo nguyên rộng lớn
mưa rơi về phố xá xa xăm
mưa rơi vào cổ áo em một lời hỏi thăm nho nhỏ

Em vẫn để cửa ngỏ trong những đêm mưa
và vẫn đan tay đợi chờ một cơn gió?

Bên giường em
có còn kê chiếc ghế đó
tượng hình một rỗng không
từng đêm ru em ngủ?

Tôi thì vẫn ngồi đây
tự cười cho hành trình ngu ngốc
đi đến tận cuối chân trời
phải chăng chỉ để giải phóng một cơn mưa
và trả lại em
một vòng ôm của gió.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.