Chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Phú

Chủ Nhật, 16/06/2019 09:45

NGUYỄN NGỌC PHÚ
Viết trong bảo tàng Điện Biên Phủ

Những hiện vật đã nằm trong tủ kính
Sóng vẫn cuộn lên trong thớ gỗ rừng
Lá cờ đỏ vẫn còn vết đạn
Một phần không lành lặn
Cho Tổ quốc mình vẹn nguyên…

Trên sa bàn hiện lên
Chấp chới bao trận đánh
(Những trận đánh không có người ngã xuống
Sao lưng ta vẫn buốt đến bây giờ?)

Trước chân dung những người đã khuất
Ta gọi tên đồng đội run run
Như chính ta mới đi qua cơn sốt

Bao xóm làng ta qua
Bao bản mường ta gặp
Cánh đồng Mường Thanh
Đồi Him Lam, Độc Lập...
Những tên đất, tên người quen thuộc
Sao ở đây rất đỗi thiêng liêng
Dẫu hiện vật không còn nhuốm đất

Và ta cứ bâng khuâng
Sợ mình đánh mất
Những kỉ niệm cuộc đời
Những vui buồn có thật
Ở trong ta không lưu giữ trưng bày
Cứ sợ mình đánh mất
Ta lại tìm tới đây.

Bức chân dung tự họa
Viết cho ngày sinh nhật


Với tuổi sáu mươi
Anh tự họa cho mình
Bức chân dung người lính
Với cái nhìn trầm tĩnh
Lặng im...

Những cánh rừng hiện lên
Hiện lên con đường dốc
Bao nét mờ, nét đậm chen nhau
Không có một mảng màu
Ngoài nét chì đen và trang giấy trắng

Đối diện với anh
Bom B52 rải thảm
Đối diện với anh những năm tháng ngủ hầm
Đối diện với anh cái chết đến nhẹ nhàng
Anh không bao giờ né tránh

Nét bút bỗng ngập ngừng
Khi hiện lên vầng trán
Bao nếp nhăn phấp phỏng lo toan
Khi cánh rừng lùi lại phía sau lưng
Cơn mưa sớm không bất ngờ như trước.

 
 
 
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)