Chùm thơ của tác giả Phan Vũ

Thứ Bảy, 27/07/2019 10:05

PHAN VŨ
Lời chào sau cuối

Đã đến nơi cùng tận
đâu đây còn vang vọng
tiếng thời gian cô quạnh buồn tênh
những sắc màu tẻ nhạt
anh đứng bên ngưỡng chiều
đợi vào đêm
cũng đợi hừng đông ló rạng
để sống thêm một ngày như mọi ngày
có nỗi khổ và niềm vui xen kẽ

Tự bao giờ đôi chân chập chững
anh theo mẹ những buổi chợ đi về
đến nay cần cái gậy để tập tễnh qua lại trong ngõ hẹp
chợt nhớ tuổi anh đã quá già
chín mươi năm có thể là cột mốc để dừng lại
xin cho lần cuối một mùa thu
vàng đầy trong lá bay theo gió
bài thơ sau cuối này gửi cho em.

Mùa xuân ra đi
Cuộc chia tay với H


Một lần chúng ta hôn nhau
dao động hình tròn
những tê dại đầu tiên chao đảo
cơn mưa đêm tầm tã
mùa xuân đến nào ai hay?

Một lần chúng ta bước đi lặng lẽ
chiều dọc hoàng hôn
kỉ niệm mù mờ

Ánh mắt đã lụi tàn ánh lửa
vầng trán khô in dấu tàn phai
kết cấu đỏ xanh hai nửa
đối nghịch thả trôi
khác biệt hải lưu
xiết chảy ngược dòng

Một lần chúng ta níu kéo chút mong manh
bề mặt không gian phẳng lì
giá lạnh
bánh xe nghiêng trượt dốc
đổ dài

Đã có màu buồn trong những cánh hoa
li rượu ngọt trở thành cay đắng
một đọa đày trong tiếng gọi anh em
mùa xuân ra đi
một tịnh không đối diện
nào ai hay
từ giã…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)