Chùm thơ của tác giả Vũ Hùng

Thứ Bảy, 03/08/2019 08:32

VŨ HÙNG
Trăng bỗng sáng hơn

Em đưa chúng tôi vượt lộ
xuống vùng Đông
cô bé giao liên mảnh mai như liễu
em dẫn tôi đi men theo rào gai
bốt giặc phía trên lẫn mùi bia rượu

Mĩ lết ngoài kia, mấy anh đừng sợ!
tôi nhận ra em gan quá chừng
dám đưa chúng tôi đi qua mũi giặc
súng chĩa ngang đầu, pháo sáng thả suốt đêm

Lạ quá đi thôi cái đêm vượt lộ
ánh trăng như trêu lúc mờ lúc tỏ
em cứ thản nhiên như thể tự tình
hé nở nụ cười làm trăng lung linh…

Liệu phải thế không
ngày tôi trở lại
em gái giao liên nấm cỏ xanh rồi
chiến tranh đã tắt. Chỉ còn lại hoa dại
hoa trách tôi hèn sao không dám yêu

Sao không dám yêu, sao không dám yêu
cúi xuống tôi hôn làn hương hoa nhỏ
khát bỏng nụ hôn đầu đời lên môi
trăng bỗng sáng hơn khi chợt thấy em cười.

Biển mặn

Chao
biển mặn
như chậu nước ta ngâm đôi chân lạnh
để một mai lướt trên sóng bạc đầu
em có nghe Gạc Ma lên tiếng thét
biển ầm ào tận đáy những cơn đau

Ta ở lại với biển xanh và sóng
hồn trở về làm đá đảo xa
em có nghe mẹ ru câu biển hát
hỡi con yêu
đảo vắng cũng là nhà

Thì thế nhé
đừng bao giờ em khóc
biển sẽ đầy lên ngọn sóng xô bờ
trăm năm lẻ ta vẫn là mười tám
mênh mang mênh mang đến tận giờ

Giống như biển mặn mòi nơi ngược nắng
sóng vỗ ngang trời Hải đội Hoàng Sa
giông tố qua rồi có làm mờ di ảnh
những người đi, lấy biển mặn làm nhà.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)