Chùm thơ của tác giả Lê Hòa

Thứ Ba, 26/01/2021 06:44

Chuồn chuồn

Bay từ trong kí ức
chuồn chuồn túa ra
phủ đầy cánh đồng cỏ úa
anh chợt khát
tuổi thơ và dòng sông bé dại

Mỗi chặng đường là một cuộc đuổi bắt
anh chạy theo em
em rượt đuổi những chân trời
những chân trời luôn có thật
chỉ chúng mình là mộng ảo

Anh chạy theo em
đi bắt chính mình
để bay…

Chúng mình đã mệt nhoài đuổi bắt
chúng mình muốn sở hữu nhiều hơn
chúng mình mải mê
chân trời thăm thẳm

Chập chờn
bay
đậu
những xa xăm.


Khu vườn ẩn mật

Trong khu vườn nhiều ánh sáng
em là một đóa hoa đầy ẩn mật
đóa hoa vàng như sắc lửa
thiêu đốt anh những đêm dài

Đôi khi anh muốn làm con thiêu thân
hoặc một loài côn trùng bé nhỏ
để tắm anh bằng ánh sáng của khu vườn

Mỗi ngày một định tâm
trước khu vườn bé nhỏ
anh gột sạch rong rêu và rác rưởi
trước khi chìm vào sự ẩn mật của em

Đôi khi anh muốn làm một con sâu xanh biếc
giấu mình trong em
uống no say hết cả

Nhưng có một điều thật lạ
dù có biến thành gì đi chăng nữa
anh cũng không thể đi đến tận cùng điều ẩn mật
của khu vườn em…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)