Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Anh Đào

Thứ Sáu, 15/01/2021 06:01

Đất nước

Ngồi lặng yên như máu ngược tim mình
đất nước
phía nhiều đêm không ngủ
phía ánh đèn không tắt
niềm tin

Đất nước
ngàn năm qua và ngàn năm sau
lặng yên đón về mình giông bão
trong khát vọng mặt trời
dệt nắng sớm tinh khôi

Về nghe từ mỗi kiếp người
những nhịp đập quê hương thầm gọi
đất nước trong vòng tay mẹ
lặng thầm và đón nhận
thấu hiểu và bao dung

Có ngôi sao đêm nay không ngủ
thương lời ru đất nước
máu chảy ngược phận người.

Bờ cạn

Chiều nay ngoại ô vắng tiếng cười
từng ngọn gió viễn du
trôi theo miền tường vi trải mềm góc phố
mới biết mình sống đời quá chật
với bàn tay thảng thốt thăng trầm

Chiều nay ngoại ô em ngồi đếm từng bước chân lạ quen
chị đã gánh gồng năm tháng
chị đã trải dài đời thức bon chen
mà ngọn gió cứ đưa bão về căn nhà bé nhỏ
em lang thang chân trần thắt thỏm cánh diều trưa

Chiều nay ngoại ô em ngồi khóc tiễn đưa chút nỗi niềm sâu lắng
đong từng hạt nước mắt
như tạ từ
mà không thể
gió ngoại ô rót vội tiếng thở dài

Xin bình yên ngọn gió
xin bình yên cánh diều
khi trời bão nổi
đằm vết thương lên chị, mắt mòn

Chiều nay lũ trẻ vẫn trên triền sông thả diều
với cánh tay về phía chị
bờ cạn đa mang
bờ cạn không tiếng sóng xô bờ

Mà như thể cuộc đời cười vang ngàn tiếng nhạc
gió ngoại ô lặng sóng cánh buồm.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)