Thơ của tác giả Phạm Thùy Ngân và Lê Mậu Tình

Thứ Sáu, 01/01/2021 06:09

NGÔ MẬU TÌNH
Bà tôi


Trần nhà như cánh đồng
khô cong luống cày
mắt bà lần tìm cuống nhau ánh sáng
đang vơi dần mỗi ngày

Gỡ thời gian ra khỏi mái tóc
ra khỏi những nếp nhăn quen thuộc
bà đi qua từng ruộng lúa
với chiếc áo may bằng cơn mưa

Gom màu mỡ từ mặt đất
bà vung lên bầu trời
đo gió bằng lóng tay
bà nhẩm đường bay vàng ruộm

Trong thì thầm giấc mơ của bà
mùa màng vùn vụt lớn
ấm và thơm
dọc triền sông nắng.


PHẠM THÙY NGÂN
Nhớ


Em đi qua mặt trời
bàn chân không chạm đất
dấu chân rải ngược
con đường chạy về phía bóng đêm

Nỗi nhớ không tên không có chủ
lăn tròn trên phố
cơn nồm chớp mi
vài vết hằn sâu sau cái nhíu mày

Em tự hỏi giữa khóc và cười đâu là ranh giới
phố vẫn im lặng trước cơn lốc xoáy
nhẫn nại hít thở
cuống phổi bám dày phù sa

Nỗi nhớ như những xúc tu
cuốn chặt trái tim
nối dài tiếng thở
xoắn em vào giấc ngủ bằng sợi tầm gai

Em mơ qua mặt trời
lửa nung hồng khuôn mặt
vội giấu vào lồng ngực
dập dềnh tiếng sóng triều đêm.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)