Chùm thơ của tác giả Thy Nguyên

Thứ Hai, 11/01/2021 06:45

Nhớ mẹ

Tháng ba mẹ giặt áo nàng Bân
Dặn con lớn lên “lấy chồng gần”
Con cãi mẹ lời xưa bay theo gió
Tiễn con, đầu làng hoa gạo đỏ nhức vai

Mưa tháng ba không đủ ướt áo
Bụi bay bay theo tơ tóc tần ngần
Con đoạn gánh về làng ngày xoan tím
Mẹ vẫn ngồi giặt áo phía nàng Bân

Tháng ba trong lời gió Thiên Hương
Con xỏ áo nhầm tay
Tiếng à ơi nghẹn thắt
Ngã tư đèn đường ngờ nghệch
Vẽ người đàn bà bưng xiếc nhớ chật tay

Tháng ba tơi bời hoa xoài, hoa nhãn
Đen tím góc vườn mặc lũ ong bay
Cháu nép bên cánh cửa vấp nền đá
Bà sợ cháu trượt trơn theo mẹ lời ru…

Thủy Nguyên ngày xa phà Bính

Ta cách nhau một vuông phố
Là cách nhau một vạt mưa
Là Núi Đèo ngày xanh rong ruổi
Là bán mua cuối chợ cóc lửng chiều

Đêm Chính Mỹ phủ câu ca mẹ hát
Đêm bỡi lợp gói hối hả bậc thềm
Tiếng thầm thì đuổi như lần Sông Giá
Gối đầu nào cũng đẫm hạt bưng hương

Ta cách nhau những vòng tay núi
Bên Sông Giá nhớ mùi sông ấp ôm
Tiếng ngày khê chảy vào lòng thành phố
Cho tôi buộc hối hả lạt mềm…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)