Chùm thơ của tác giả Mai Thìn

Thứ Ba, 23/02/2021 07:00
Cơn mưa không có nước
 
Tưởng nhớ 13 cán bộ, chiến sĩ bị vùi
trên đường đi cứu nạn ở Rào Trăng
 
Lẫn trong xương thịt của rừng là những chiếc mũ
còn nguyên vẹn những ngôi sao
không có súng bom
không nghe đạn nổ
chỉ là một cơn mưa
 
Không như ngàn vạn cơn mưa trước
cơn mưa đêm qua không có nước
chỉ thấy ròng ròng máu
và nước mắt
đổ xuống Rào Trăng
 
Thân xác các anh hòa với thân xác của rừng
tang thương
chồng lên tang thương
 
Các anh đi
những chiếc mũ
còn nguyên vẹn những ngôi sao
rưng rưng sáng.
 
 
Tiếng vọng đầu
 
Vào ngày này mấy mươi năm trước
mẹ bụng mang chạy giặc
rồi đẻ rơi bên chái nhà người
 
Tiếng của tôi vẳng lên từ ổ rơm
con gà cục tác
liếp chiếp tìm giọt sữa đầu tiên
 
Máy bay quần đảo trên đầu
súng nổ
và tiếng gà đẻ trứng
là những âm thanh tôi đón nhận mặt trời
 
Ánh sáng che gương mặt hiền của mẹ
nỗi lo lắng của cha
giọt sữa thòm thèm tiếng gà cục tác
máy bay, súng nổ vang trời
 
Mấy chục năm già đi bằng nhiều âm thanh nữa
nhưng
tiếng vọng đầu
gương mặt hiền của mẹ
nỗi lo lắng của cha
vận vào tôi không dứt
 
Tôi nợ cuộc đời này
cả những thương
đau.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)