Chùm thơ của tác giả Nguyễn Anh Vũ

Thứ Hai, 28/01/2019 00:28

Tự khúc 8

 

Anh dại cuồng lột hết chỉ tay

rạch đi

vẽ lại

từng đường định mệnh

cày lại từng đường cánh đồng sơ khởi

xin em gieo

những hạt đầu tiên

 

Anh biết rằng em vẫn chọn hạt xưa

hạt khát khao đắm say mùa mắt gọi

hạt dâu bể tình chung chờ đợi

hạt nước mắt thầm, cay đắng chảy vào trong

hạt mộng mơ chới với thinh không

hạt gai chông ngã dập bầm đời thực

hạt than hồng nhen khi mặt trời đã tắt

hạt thiêng liêng giữ những điều không thể mất

hạt kiêu hãnh bước qua bóng tối bùn lầy

 

Anh xin quỳ để giữ một chỉ tay

nơi chưa em

chưa mùa gieo hạt

cánh đồng chưa cày định mệnh.

Tự khúc 14

 

Kiêu hãnh u sầu anh sẽ chẳng nói đâu

khi thấy mắt em những chân trời xôn xao khác

cuộc đời anh con thuyền qua sa mạc

không mát ngọt êm đềm

như những giấc em mơ

 

Trắng rợn tay mình là những câu thơ

mùa cảng cạn

con tàu không về được

khao khát bồi dày lộ mình doi cát

con sông mỏi lòng

trơ đáy

trôi khô

 

Gió nồm Nam như một thoáng nghi ngờ

con tàu quay đi

gửi hồi còi từ biệt

trong mắt em những chân trời biêng biếc

đã phủ mây rồi con sóng cũng tan đi

 

Em không ngả vào anh cũng chẳng nói gì

cứa hơi thở dài vào buổi chiều

im gió.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)