Chùm thơ của tác giả Trần Võ Thành Văn

Thứ Tư, 05/12/2018 15:26

Con chim bay bỏ lại lùm cây vừa nhánh/ nắng vẫn còn thiêng trong bóng mây tưởng niệm chiều chiều/ người neo lại lòng tôi ở mặt trời thứ mấy/ khi mắt ngày cứ thế từ ly

Và cứ thế thanh xanh

 

Con chim bay bỏ lại lùm cây vừa nhánh

nắng vẫn còn thiêng trong bóng mây tưởng niệm chiều chiều

người neo lại lòng tôi ở mặt trời thứ mấy

khi mắt ngày cứ thế từ ly

người mang lòng tôi đi ở cuộc tình thứ mấy

khi khóe môi nồng cứ thế phù du

 

Những sắc màu tan đi sau vệt hoa tím biếc

lòng tôi như chiếc lá rách nhàu ngồi khóc dưới cội hương

mặt trời gõ mõ xuống mùa xuân khẩn thiết

vuốt mặt cánh chim xa

vuốt mặt mưa phùn

khâu vá miền phẩm hạnh cô đơn cùng cực

thanh khiết hồi sinh...

và cứ thế, con chim bay bỏ lại dấu mùn

lòng tôi một nhánh mơ lơi điểm trang đòng tuyết cũ

nắng vẫn còn thiêng trong bóng mây tưởng niệm chiều chiều

 

Tôi thanh xanh khoảng trời câm lặng

con chim bay về phía giai điệu ngợi ca tâm tưởng phím đàn

ở đó, tình yêu phác họa không lời

hư không phác họa không lời

chỉ ngọn nến cháy mãi trên vũng lầy hoàng hôn cổ tích

miệt mài cứu vãn giọt từ tâm...

Mưa tháng Mười

 

Những giấc mơ đã thôi làm mộng tưởng xa xôi

mình về tang tảng sáng

nghe tháng năm sóng sánh nụ mầm

 

Mưa tháng Mười sẽ thôi lê thê nỗi đợi

mi lá hẳn sẽ thôi buồn

khua lời mặc niệm

trên từng nhánh mưa khẳng khiu

 

Mình nói về giá băng

mình nói về tàn phai ngang ngõ vội vàng

mình nói về những nốt chiều hắt hiu trắng xoá

mình nói về ô cửa nhỏ

mình nói về bầu trời

từ đó cao xanh

 

Như băng tuyết tan đi sau mùa biến động,

như nỗi đợi tiềm sinh trong mắt mẹ xưa rồi

đây, muôn tiếng lá trùng ngưng xa vắng

giọt tháng Mười se sắt, đổi ngôi...

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)