Chùm thơ dự thi của tác giả Nguyễn Đức Lợi

Thứ Tư, 05/01/2022 11:23
Con thèm lắm một bàn tay
 
Giàn trầu xanh đến nôn nao
Lâu rồi chẳng dám đụng vào, mẹ ơi!
Lá trầu như thể mắt người
Nhìn nhà nhìn cửa… rồi cười rồi reo
Mà con thì vẫn bé teo
Như hồi quấy mẹ lèo bèo cả đêm
Vòi thêm những giấc êm đềm
Để mơ đếm ngón tay têm diệu kì
 
Mỗi năm trầu một xanh ri
Xanh vươn chạm đến cả thì vấn vương
Mẹ con tằn tiện lá ương
Miếng têm chín ửng mùi hương nhà nghèo
Bây giờ con vẫn vâng theo
Chắt chiu từng chữ bọt bèo mà nên
Cầu mong cho chữ xanh rền
Như giàn trầu vẫn vượt lên tháng ngày
Con thèm lắm một bàn tay
Bàn tay nâng giấc, bàn tay têm trầu…
 
Đừng đi đâu cả, đợi cô…
Mến tặng các cô giáo mầm non Nậm Pồ
 
Đợi cô mấy bữa nữa thôi
Lũ chồng lên lũ, thì rồi cũng qua
Bé ngoan, hãy cứ ở nhà
Đừng ra chân ruộng, đừng ra bìa rừng…
 
Mẹ cha bé đấy: Rưng rưng!
Ngày đêm giành giật lấy từng mét nương
Còn cô đang ngụp trên đường
Chờ cho nước rút, tới trường với em
 
Buồn không, cô múa cho xem
Vui không, cô hóa Lọ Lem đây này!
Chữ kia cô hái trên mây
Chữ này móc tận bùn lầy mà nên
 
Chữ này nuôi bé lớn lên
Chữ này giúp bé đáp đền mẹ cha
Bé ngoan, hãy cứ ở nhà
Cô qua chín núi nữa là tới nơi!
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)