Chùm thơ dự thi của tác giả Dương Đình Ngạt

Thứ Sáu, 31/12/2021 16:03
Nơi đâu dấu vết bạn nằm
Kính tặng anh Đặng Ngọc Nga và đội “Hỗ trợ tìm kiếm gia đình liệt sĩ Hiệp Đức”
 
Vạch rừng lội suối mà đi
Bạn ơi, dâu bể lấy gì gặp nhau
Thắt cho một vạt cỏ nhàu
Níu cho một cái vấp đau nhắc mình
 
Mơ hồ sương khói u minh
Bạn nơi đâu giữa lặng thinh núi đồi
Gió xô, cỏ lấp, đất bồi
Làm sao để gọi một lời cho nhau?
 
Vẫn còn thăm thẳm cơn đau
Trong sâu tim mẹ vẹt nâu gậy mòn
Trong ngây ngô mắt trẻ con
Trong đêm thiếu phụ mỏi mòn giấc rơi
 
Quê nhà đang ngóng, bạn ơi
Nghĩa trang đồng đội đợi người điểm danh
Nghe vui một khúc quân hành
Trong vi vu gió yên lành xa xăm...
 
Nơi đâu dấu vết bạn nằm
Đá rêu xanh. Gọi, cỏ găm lên. Chào
Hồn thiêng phiêu dạt chốn nào
Nương theo sợi khói nhang thao thiết về.
 
Làng tôi
 
Núi Chôm nằm dài như dáng người mất ngủ
Nghiêng nghiêng nỗi lòng mùa hạ
Dang cọ lửa vào từng bát cơm
 
Mẹ tôi thảo thơm sàng sảy một đời
Tìm không ra hạt no ấm
Đêm đêm bên bờ sông Trầu
Cha tôi mơ cất vó lên gặp nụ cười con trẻ
 
Từng cánh đồng làng níu nhau thành bậc thang
Tôi leo lên ngày hi vọng
Những sim mua triền đồi
Ngọt ánh mắt nhìn em gái tôi năm mười sáu tuổi
 
Tôi chạy quanh một đời cũng không băng qua nỗi niềm tháng chạp
Đêm soi vào dĩ vãng
Thấy bóng cha cày trên cánh đồng Cơ Khát
Mùa đông thét lạnh trên đồng
Mẹ tôi dãi dầu sương đêm chợ muộn
Đường lầy củi thít trên vai
Bên bờ sông đầy
Tôi vẫn ngồi câu nơi Vực Trì, Vực Cảnh
 
Tháng giêng hội làng cha tôi đọc văn
Trống chiêng dội vào vách núi
Lời văn như lời nguyện cầu
Quốc thái dân an, mùa vàng no ấm
Ơ hờ, gánh miết trên vai
 
Đói lòng ăn nửa trái sim
Câu hát hò khoan dặm dài thương nhớ
Lội mãi rong rêu bãi bờ khe núi
Một đời phèn nhuộm chân đau…
 
Mang quê ra đi rồi mang trả quê về
Bình yên như sông trôi, gió thổi
Đời người bôn ba chìm nổi
Vẫn thao thức hoài làng cũ Mỹ Thạnh ơi.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)