Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Sáu, 14/02/2020 09:17

VƯƠNG TRỌNG
Gửi người đi ngắm tuyết


Trắng trong tuyết, tinh khôi không kể xiết
Những bông hoa rơi tự đỉnh trời
Tinh thần Kiều, làn da nàng Bạch Tuyết
Nước Việt mình, cơ hội hiếm hoi

Nhiệt độ xuống, người hướng về cực bắc
Đỉnh Mẫu Sơn, sườn núi Sa Pa
Khát khao tuyết như khát khao hạnh phúc
Xe theo nhau từng chuyến, từng nhà

Khăn áo ấm đứng giữa trời ngắm tuyết
Có thấy chăng những trẻ nhỏ vùng cao
Áo xơ xác hoặc trần truồng trong rét
Môi run run khó nói được lời nào

Nếu nói được thì miệng kia sẽ nói
Với những người lên xem tuyết nơi đây:
- Có áo cũ cho xin một ít
Để tuyết kia bớt đày đọa thân này!

NGUYỄN ĐỨC MẬU
Đêm Khâu Vai


Đêm nay
Trời như bắc cầu vồng bảy sắc suốt đêm thâu
Dải ngân hà những chòm sao quấn quýt
Câu hát lả lơi gọi tìm câu hát
(Thuở yêu nhau đã bén tiếng quen lời)
Con chim gọi bạn tình kêu đứt ruột
Tảng đá, hốc cây thành nơi hẹn ước
Mây bay trắng phập phồng lụa đắp
Bãi cỏ xanh trải thảm ven rừng

Đêm nay
Có bao kẻ lang thang nơi góc chợ, bên đường
Có mối tình lìa xa, có mối tình đã chết
Em cách núi cách sông
Anh hóa cánh chim trời bay tới được
Em hóa cỏ xanh đất sâu, anh không biết, không tin
anh vẫn ngẩn ngơ tìm
Em ở đâu để vầng trăng cạn bấc
Em ở đâu để nhịp khèn khi nghẹn nấc, lúc mưa tuôn
Có bao kẻ rượu say, rượu dẫu là thuốc độc
Giết làm sao được cái nhớ cái buồn…?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)