Thơ của Lê Hải Kỳ

Thứ Bảy, 05/10/2024 09:47

Mơ tiên

Đêm qua gió rước bà về
một con hạc trắng đường đê đứng chờ

Gốc trầu nhìn dấu chân mơ
bò ngang giếng cổ ngẩn ngơ như là

Gầu xanh múc cái thật thà
trăng non khất thực la đà ngọn cau

Khói trầm vương vít ngõ sau
hương sen vừa gióng nhiệm màu vào tôi

Mật thiền trong chiếc bình vôi
kệ kinh thắm đỏ trên môi “chùa nhà”.


Trên đồi Bến Tắt

Có một Trường Sơn nằm kề Bến Hải
hơn một vạn gái trai xuân sắc
xếp hàng tăm tắp
thức canh Tổ quốc

Tôi thấy:
trên đồi Bến Tắt
người mẹ lưng còng
tay cầm nắm nhang run run
thắp lên từng bia mộ
gọi thầm tên những đứa con

Đất nước tìm lại dáng hình
mẹ thành mẹ Anh hùng
tên con Tổ quốc ghi công
mà tiếng ru hời ngàn năm còn vọng

Những nấm mồ Trường Sơn
như từng trang nhật kí màu xanh
rì rầm
cất giọng ba miền.

Tôi thấy:
Gio Linh đất màu đỏ thắm
bay lên những làn khói trắng
mây chiều tóc mẹ bâng khuâng
đang nhủ thầm nhúm ruột mãi còn xanh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)