Thơ của Nguyễn Thụy Anh

Thứ Ba, 16/05/2023 08:24

Nghĩ bên con mèo

Một nỗi buồn mềm mại thế
Uốn mình theo sống lưng duyên dáng của con mèo
Rồi nằm lại nơi nào trong tôi

Có thể là bàn tay, ngón rời rạc di trên màn hình phím ảo
Tìm một câu tả thực
Về một ngày nắng gió đã qua

Có thể là lồng ngực
Đang bật một cơn ho sâu như một lời trách xa
Khô khốc
Nghe xước xót mỗi lần nuốt xuống
Như nuốt những năm trôi...

Có thể ở tiếng vọng cười vẫn còn lanh lảnh
Bay lên cao chạm vào mưa mà rơi rũ xuống
Đêm về im như chưa từng biết nói
Im lâu quên cả giọng mình.


Vẫn hoa

Đã đau xót nỗi xuân nhiều ngày trước
Sao hôm nay mới thấm mệt rã rời
Cánh gấp nếp mong manh ý nghĩ
Chưa kịp mở lời lá rũ buông xuôi

Ta không hiểu ta, như chưa từng sống
Ta không hiểu nhau, càng cố hiểu càng xa
Ta không biết từ đâu nắng lạ
Lộc non non hoa bỡ ngỡ vội xuân già!

Cánh hoa khép vẫn hồng như thoảng nhớ
Môi khát khô vẫn mơ thoáng mưa phùn
Dẫu tơi tả vẫn làm say ong bướm
Nghiến chặt răng nở đến tận cùng.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)