Thơ của Tạ Bá Hương

Thứ Sáu, 14/04/2023 17:34

Với Lâm Đồng

Cứ thấy nhớ một triền mưa bất chợt
Đổ trên tay anh hương sắc dã quì vàng
Anh chưa đủ thấm sâu vào Đà Lạt
Để bao lần lỡ hẹn Langbiang

Cứ thấy thiếu một ánh nhìn xa lắc
Một triền thông trong gió sớm đầu mùa
Chân bước vội như có ai vừa nhắc
Góc phố bên đường chưa kịp để già nua

Cứ thấy khát một triền xanh cỏ dại
Một tiếng còi tàu lặng lẽ rời sân
Dẫu cái rét có làm anh tê tái
Nhưng cao nguyên vẫn mê dụ cả trăm lần

Cứ thấy mất một điều gì chưa rõ
Một bờ sương giăng mắc buổi ban đầu
Anh gói lại để thấy mình riêng có
Một bờ em hun hút ở trong nhau

Cứ thấy nợ những tên làng tên đất
Một Đam Rông với Bảo Lộc, Di Linh
Một Đạ Huoai những mùa trăng huyền hoặc
Một mái nhà sương khói rộn ràng lên

Mai ngược Bắc bao giờ anh trở lại
Một chớp mắt thôi cũng dằng dặc kiếp người
Sao nỗi nhớ cứ nảy mầm vươn mãi
Nhớ Lâm Đồng, nỗi nhớ chợt xanh tươi.


Nhớ sông Gâm

Đi dọc những mùa măng
Không kịp về Năng Khả
Nhớ cồn cào sông Gâm
Chậm nguồn qua Bến Thủy

Sóng nói lời thủ thỉ
Với đám mây đang bay
Rừng nói lời cổ thụ
Tỏa bóng xuống vai ngày

Tôi là trai bản Tày
Ấm một vùng bếp lửa
Khung cửi vẫn còn đây
Cả nết ăn nết ở

Nhớ dòng sông duyên nợ
Dễ gì có thể quên
Theo mẹ xuống chợ phiên
Lời then thơm rượu cất

Gửi giọt nắng màu mật
Thắp vàng trên lưng sông
Cả đám mây hành khất
Trải lụa lên mặt đồng

Em tôi đã lấy chồng
Cha mẹ giờ khuất núi
Chị gái cũng sang sông
Mấy khi còn trở lại

Tôi qua ngày thơ dại
Sông Gâm chẳng chịu già
Sông nhắc tôi nguồn cội
Lắng bồi trên dặm xa

Sông đã nuôi chúng ta
Qua cỗi cằn đất khát
Con gái thơm ngát hoa
Đám trai rừng thêm bạn

Ơi sông Gâm mùa cạn
Ơi sông Gâm mùa đầy
Nỗi nhớ không hữu hạn
Theo tôi về sớm nay.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)