Thơ của Văn Triều

Thứ Tư, 28/06/2023 08:34

Họp mặt

Nhận thư mời
Như cầm lời hò hẹn trên tay
Những cựu binh tề tựu về đây khi đèn ngoài đường chưa tắt
Trong sân rộn rã tiếng cười

Họ rướn người, dập chân như thời trong quân ngũ
Ôm nhau
Run cánh tay gầy

Họ điểm danh bằng chuyện kể
Bằng trận đánh cam go…
Đã sống phần của nhau
Thế nào?

Giờ hòa bình
Thời gian như tên giặc vô hình
Bắn tỉa
Đại đội mấy chục năm không bổ sung quân số
Còn lại trên đầu ngón tay

Tóc bạc, da mồi, mắt kém
Họ ngồi
Nghe đau vết thương trong ngực nhau…
Rồi lặng im
Như vừa xong trận đánh

Hình như không ai muốn về
Ai cũng muốn nán thêm chút nữa

Bởi cuộc họp mặt ngày sau dưới tán cây xanh
Không ai nói
Chỉ nhìn mây trắng bay.


Câu chuyện về một quả bom

Những người nông dân đào ao nuôi cá
Gặp quả bom ngủ quên
Hơn năm mươi năm
Khối thép cũ lở lói, han gỉ
Duy ngòi nổ tươi nguyên

Công binh đến đưa bom đi
Bỏ lại vết thương sâu hoắm

Khối thép tên MK81
Chứa 44kg thuốc nổ
Chưa ai tính ra được bằng bao nhiêu lít máu
Và nước mắt

Người nông dân nghĩ mình may mắn
Nhưng, hơn mười lăm triệu tấn còn lại dễ đâu cho ai cơ hội lần đầu

Người nông dân chợt rùng mình
Quả bom phát nổ
Vết thương lòng người bao sâu
Những người đàn bà và đám trẻ đứng đó
Chiến tranh vừa mới bắt đầu?

Cồn Chim

Có đàn chim truyền thuyết ngang qua thế gian này
Một con đáp xuống Cổ Chiên
Đất bỗng hóa thành cồn

Người nông dân xứ cồn
Vẽ lên lưng con chim đất
Đôi cánh đồng vàng
Bớt ít hạt lép cho ước mơ no ấm
Vẽ những thân dừa bên nhau
Đêm xuống bớt cô đơn
Thêm con đường mòn cho đỡ xa xôi
Cho cây bần mãi đứng đợi người
Bông bớt tím

Buổi trưa cồn Chim
Tiếng gà neo bờ sông vắng
Đưa khách đường xa thăm lại tuổi thơ

Người dân xứ cồn
Ngày đựng mặt trời trong lu
Đêm múc trăng bằng gáo
Chế biến mồ hôi thành gạo
Tập nấu đũa tre, niêu đất, chén sành… thành cơm

Chiều cồn Chim
Vẳng tiếng chim vịt
Chái bếp thả sợi khói mềm
Nuôi kí ức quê.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)