Thơ của P.N.T.Đoan

Thứ Tư, 07/06/2023 19:58

Khuya Vị Xuyên

Sương khuya rơi
tôi lạnh
mặt trăng hạ huyền như màu đất đỏ
phía kia cùng một lư hương

Những mỏm đá, những mỏm đá
đâu phải là dao mà tim tôi đau

Bùn đất như chao
da thịt không còn nữa
ai khuấy nát lòng ai tờ giấy báo tử

Mười năm không ai quên
không thể quên
ngày mưa bom mười bảy
tháng hai chìm trong bão dữ
Vị Xuyên máu tuôn
hàng cây xanh nhuộm đỏ
máu thay mùi cỏ sáng thơm tho

Tại sao lại là Vị Xuyên?
những tảng núi đá hỏi nhau
hơn bốn ngàn hương linh hỏi nhau
đau xót

Câu hỏi gắn vào lòng đất
câu hỏi gắn vào nước mắt
tiếng pháo đạn, súng cối từ bên kia rót sang suốt mười năm
núi cao cũng bị bạt thấp
tuổi hai mươi dừng lại
Vị Xuyên thành Lò vôi thế kỉ

Hàng ngàn thôn, bản bị xóa sạch đã được dựng lại
gốc cổ thụ đã sinh chồi non
nhưng hàng ngàn người mẹ vẫn đang thắc thẻo
chờ tin con
nhiều ngôi mộ trong nghĩa trang
không có tuổi tên
dật dờ lắt lay ngọn nến…

Tấm bằng “Mẹ liệt sĩ” là muối xát vào lòng
mẹ muốn mình thành mỏm đá trên cao kia
mẹ muốn mình thành hang động dưới này
mà ru từng khúc ruột mềm.


Cổ tích chiến tranh

Đạn bắn bên này, bom rơi bên kia
xóm làng cháy trong chiều giáp tết
sóng vỗ sụt sùi cơn đau thắt
vàm sông trơ hốc mắt sâu
nhà ai vừa vắng một người

Trẻ con lạ với lời ầu ơ
ngủ co trong dập dồn tiếng súng
mẹ gói tiếng võng vào mảnh mo nang
người dưới lòng đất quặn xót
nhà mình cau vừa trổ hoa

Ừ, mùa này đêm nhiều gió
khăn rằn run giữa sương khuya

Ai đi từ rừng về còn đỏ bụi
vọng gọi… mẹ ơi
quê nhà xa lắm

Kẻ ở sông, vượt sông lên núi
Trường Sơn lạnh sáng, mưa chiều
ai qua truông gió để lại lá thư
gửi bên kia bờ Bến Hải
“…đừng chờ nhau!”

Không có bình minh, chỉ đêm tối thăm thẳm
vĩ tuyến 17 không còn trăng treo
mẹ thành Triệu Nữ
cha hóa Yết Kiêu
chị chôn mộng mơ dưới những vạt xuồng khát nước
đưa người vào bưng chỉ nhớ dáng đứng
con kênh chằng chịt xẻ đau

Tiếng nhái trong chiều nhập nhoạng thắt thẻo gọi bạn
ai thả mặt trời xuống hố bom xưa.

Nước mắt

Những người đàn bà không quen
nước mắt cùng mặn
ngóng cơn mưa về
hoang tưởng một tiếng gọi

Dồn dập không phải là chân bước

Sự chờ đợi bắt đầu mục rữa
mà loa kèn vẫn trắng
phượng vẫn đỏ
chỉ có bông súng tím trong hố bom rủ tàn

Nhớ thương có mùi rơm
tháng ba chạy dọc những cánh rừng biên giới
hoa ban theo về
phố chợ trắng màu sương

Những người đàn bà tải quá khứ qua dòng sông
không trôi được dang dở
cơn sốt rét vẫn ập về giữa khuya
trăng lạnh ẩm ướt ung nhọt da thịt
lõa xõa mưa núi mơ màng

Truông gió
lá rừng đỏ bay
Trường Sơn xanh mầm lá biếc
những chiếc võng gói tương lai nghìn năm câm lặng

Nước mắt kết bè
chở những người đàn bà không quen vượt biển sâu.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)