Thơ dự thi của tác giả Nguyễn Trường Giang

Chủ Nhật, 02/10/2022 08:50

Cha tôi

Tháng bảy nhem nhuốc bàn chân trên lối mưa
cơn gió lùa qua rát mặt
những bụi cây trầm mê vươn mình dưới trời chiều vần vũ
mùi của đất
mùi thuốc súng
mùi của vết thương chưa lành trên thân những đồng đội ngày trên chiến trận
hay trận đánh ban đêm đỏ nòng, hết đạn, khi bị bao vây
đợi pháo…
in sâu vào tim của cha
của tôi

Chú thương binh từ thời Pôn Pốt
ốm nhom
kéo từng hơi thuốc
bên chén rượu vơi đầy nhớ đồng đội chiều mưa

Cổ tích của tôi chẳng có cô tiên
chẳng có Hằng Nga, chú Cuội
chỉ có
sống chết một đường
tiểu đội mười còn một
sáu năm
đổi lại mấy mảnh đạn trên người chưa lấy
giọng hào hùng
tựa mới hôm qua

Đồng đội cũ
không gặp nữa rồi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)