Thơ dự thi của tác giả Thúy Bắc

Thứ Ba, 09/11/2021 00:00

Trăng trên đường Đồng Lộc

Con đường in dấu chân em
Hai mươi mùa trăng vàng như dải lụa
Bím tóc sau lưng thơm lòng tay mẹ
Giữa đêm trường
Ngang ngửa tiếng đạn bom
Tuổi hai mươi
Em đi mở đường
Vập gót chân son rừng già nghe em hát
Thăm thẳm màu không gian
Nắng rọi hồn đất đỏ
Sương khói bụi mờ lên vạt áo còn xanh

Rồi
Đêm về
Khi vắng tiếng bom rơi
Má con gái dịu dàng thơm non vầng nhật nguyệt
Em như ánh mặt trời mọc trên thân phong lan
Bóng mẹ dần nghiêng ngả phía hoàng hôn
Lẩm nhẩm từng tiếng bom khen khét chiều thôn nữ
Pháo sáng rụng thung đèo
Rừng văng vẳng giọng ầu ơ
Ầu ơ
Lời ru từ thuở ấu thơ
Mưa xiên hầm cỏ bốn mùa hành quân

Mẹ gọi tên con
Nắng lửa Trường Sơn lẫn trong mùi hoa lan hoa huệ
Trăng muộn kéo nhau về trắng xóa dưới vòm mây
Em vội gói mùa thương ắp dày lên lòng đất
Trăng vẫn theo em trên con đường Đồng Lộc
Sắc tím ruộm khoang chiều
Nhành lan
Thôi đưa hương

Mười đôi mắt ru mềm bên vực đá nghiêng nghiêng
Rồi
Cứ thế
Lặng im
Lọn tóc thề
Em xõa
Giữa chốn linh thiêng man mác sầu con gió
Em giấu phút mộng lòng lên mạch đất hồn nhiên
Tổ quốc gọi tên em
Mỗi sớm mùa xuân sáng nụ cười con gái
Cây bồ kết cựa mình
Vươn giữa buổi bình minh

Đồng Lộc mang tên em bát ngát một màu xanh
Ngày nắng lửa qua đi em như còn trẻ mãi
Em
Dâng tuổi hai mươi
Nhựa sống căng tràn lên con đường thắng lợi
Đất mẹ kiên trung
Giữa gió ngàn

Trăng đêm vời vợi
Ôm em vào lòng
Hiệu triệu phút bình yên.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)