Chùm thơ dự thi của tác giả Văn Triều

Thứ Ba, 02/11/2021 00:14

Nơi đó

Nơi đó
Mùa thu đi qua
Sót lại chiếc lá vàng

Ngôi nhà cũ của chúng ta đã dời đi chỗ khác
Sót lại ngăn tủ
Thời gian

Nơi đó
Em giặt hoàng hôn
Phơi tã lót
Anh nâng niu tiếng cười con trẻ
Chúng ta chưa bao giờ già đi
Chỉ vơi bớt đời mình

Nơi đó
Anh làm thơ, em gieo hạt
Những đứa trẻ như cọng dây leo rướn mình theo năm tháng
Chúng ta giàu lên
Nhưng không có gì để lại
Ra đi
Vẫn trắng

Nơi đó
Anh bình yên
Giữa tiếng đạn lên nòng lẫn tiếng nghiến răng nguyền rủa
Bước chân bỏ đi, giận dữ … xa dần

Nơi đó
Anh giữ giùm em thanh xuân
Và nhan sắc
Nhưng chẳng bao giờ trả lại

Nơi đó
Tử biệt sinh li
Ta cất giấu những giọt nước mắt chảy chậm
Như báu vật đời mình
Chúng vẫn bị đánh cắp.

Đồng hồ cát

Sợ hãi
Bất lực
Tuyệt vọng
Những hạt cát li ti
Làm đầy chúng ta

Ước mơ
Nguyện cầu
Những con hạt vàng
Bay sang một thế giới khác

Dốc ngược
Chúng ta
Đang rỗng hay đầy.

Chờ bản tin Bluezone

Nín thở từ sáng đến trưa
Người căng bóng hơi
Chật như lò xo nén

Yên ắng quá
Thà dự báo sai như thời tiết
Vang, vẳng như loa phường
Để tiếng lá rơi không giật mình
Chim hót tưởng còi cứu thương

Nước ròng
Làm gầy nhánh sông
Chồi non im lặng
Để thành cây
Nhưng buổi trưa này yên ắng quá

Nín thở từ sáng đến trưa
Từ trưa đến tối...
Bluezone.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)