Chùm thơ của tác giả Mai Tuyết

Chủ Nhật, 24/04/2022 00:25

Viết trong mùa giãn cách

Con đường dài phía trước
lặng im và cúi đầu
góc phố buồn hắt hiu vì không có người đi bộ
giãn cách. Làm gì được đến thăm nhau

Lá rụng có về cội đâu
mà bước chân em liêu xiêu nghiêng ngả
gió nói gì đi. Đừng lặng im mang theo chiếc lá
những cửa sổ đời nhau mất dấu trong mùa cách li

Em vẫn chưa về kịp tiễn anh đi
sao bỗng chốc ngôi nhà có nhiều cửa ngõ
em đi. Đi hoài không tìm thấy vách ngăn trong đó
một bước chân qua. Một bước chùng

Những giọt mưa rụng xuống. Mang theo dòng oxy cuối cùng
hồn anh đó. Bay lên theo vòng khói xám
tiếng nấc nghẹn bủa giăng ngôi nhà hỏa táng
giọt nước mắt đêm xối xuống trần gian làm rát buốt trái tim người

Đường phố giăng dây. Gần nhau mà như rất xa xôi
câu hát cũ ru ai trong từng hơi thở nhẹ
Sài Gòn đó. Rộng vòng ôm mà sao không thể
trong chiêm bao. Một bình yên khao khát đến nao lòng.

Mặt trời mùa đông

Phía chân mây
có một hoàng hôn màu đỏ như hoa hồng
bơi trong khoảng không chưa định vị
con hỏi thời gian có già không?
khi trong lòng người đầy tính toan và cạn nghĩ

Con mong được về
úp mặt trong vùng tóc mẹ thơm mùi ổi chín
vịn vào đêm nghe hơi thở mẹ càu nhàu
giờ có còn đâu. Mẹ ở đâu
mùi kí ức trộn vào cơn mưa làm lòng con buốt rát

Từ cánh đồng
con cầm tuổi thơ đi tìm câu ca dao mệt nhoài bằng chân đất
không có ai để dỗi hờn, trách cứ. Không có ai để ôm
đồng bằng đêm. Con tìm đâu từ tay mẹ cơn gió nồm
đôi mắt cười mà như ánh trăng tan chảy

Tâm tình con lan tràn như cỏ dại
ai ru con vào giấc ngủ cuối năm
mặt trời mùa đông đi qua như quả táo chín bầm
và con biết. Phía sau chiều là mùi hương chái bếp.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)