Chùm thơ của tác giả Đinh Thị Như Thúy

Thứ Ba, 12/04/2022 00:36
Cảm lạnh, ho từ đầu tháng bảy

Loài xử nữ nâu trổ màu trên làn da chết
trổ những hạt mầm trong khu vườn ngày bệnh
luôn biết mình thuộc về nơi nào

Những khước từ từng khoét rỗng linh hồn nâu
những chìm sâu ngộp thở
những nhạt lạnh
giấc mơ dài
và sự tĩnh lặng đáng sợ

Rồi cũng ngưng mọi trách móc thở than
vì mùa xuân mùa hạ mùa thu
không ngừng nuôi dưỡng dòng nhựa đắng
những mặt người mong ấm
ngày mùa đông

Luôn biết mình thuộc về nơi nào
trái xử nữ không ngừng lớn dậy.

Mỗi ngày đốt một nụ trầm

Dừng lại bên biển
gió mùa xuân cuốn tóc tôi
những sợi trắng
cứ rối tung phía con sóng bạc

Bao nhiêu lá bàng ứa ra non tươi
từ vết sẹo xưa lá già đỏ rụng?

Mùi hương trầm cứ nghẽn hoài trong ngực

Dừng lại bên biển
có tiếng cười hiền lành
vẳng lại từ cõi nào xa
tôi mãi không sao đến được
có dấu còng đào hang
li ti cát làm ra mật ngữ
tôi mãi không sao phiên dịch được

Biết mình thất bại

Biết mùa xuân như mùi trầm hương
như hơi thở nghẹn
như vết sẹo trên thân cây bàng

Như màu hoa
tím trên ngọn đồi vắng lặng
nơi con đường đất vàng sỏi vụn

Có một người nói đi là đi mãi.

Phục sinh màu lá

Tôi là mưa một buổi sáng cuối mùa
trong căn phòng khép kín cửa
tôi hả hê rơi cùng tiếng sấm
tôi hào phóng chảy trôi theo các con đường

Tôi mang trong mình xác phượng đỏ bầm
xác ve sầu buồn bã
xác lá khô và rác thị thành

Tôi bình yên
tôi không bình yên
tôi trong suốt vì đã quá lâu im lặng

Tôi không còn làn da để tái nhợt
để nóng ran khi nghĩ về anh
tôi choáng váng đã quá gần với biển

Rạt rào tiếng mưa trong khô hạn
chảy tràn tâm trí tôi
cùng ầm vang tiếng sấm

Cơn bão phục sinh đang quét qua thành phố
nơi tôi mọc lên những lá xanh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)