Thơ của tác giả Bùi Thu Hằng

Thứ Tư, 01/12/2021 00:35

Khe Sanh

Giơ tay ngỡ chạm thiên đường
Mặt trời, môi ấm yêu thương rất gần
Thung xanh suối tóc hồi xuân
Dẫu găm vết sẹo ngực trần phong ba

Đá thiền thiếp ngủ thật thà
Gió đồng trinh thổi càng da diết buồn
Chim lành nương đất cội nguồn
Con từ mẹ biển lắng hồn Khe Sanh

Hoa nào hồng bởi máu anh
Lá nào thắm bởi tóc xanh những ngày?
Hương trầm cháy rụng lòng tay
Kẻ đi, người ở ngàn cây nghẹn lời

Dấu chân rừng rậm sương rơi
Tươi muôn hoa lá sầu rười rượi trăng
Dọc ngang đếm nhẩm mộ phần
Cúi đầu tôi tạ lỗi lầm áo cơm!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)