Chùm thơ dự thi của tác giả Bùi Việt Phương

Chủ Nhật, 21/11/2021 00:58

Mùa hạ

Mây họa tiết sau đêm mưa kỉ nguyên
Người tiếp người thức giấc thành vệt sáng
Đi với đi, quả quyết xa ngôi nhà
Những vết nằm đi về trầm nâu

Đường ray đặt lịch cho đoàn tàu
Về đỗ trên muôn vàn vết xước
Vết thương chằng chịt trôi thành sông
Hận thù với ta thành suồng sã
Đổ mồ hôi và phục sinh bằng gầu nước lã
Giếng làng mùa hạ
Có duyên thì trong quá
Em ở rất ngày, mà như đêm trong ta…

Những cây cầu mưa bắc về tận thềm nhà
Thu chiếc ô trong tay
Cả ngày chỉ đi trong giọt mưa mùa hạ
Cỏ xanh vụt qua mình
Kỉ nguyên em, hoa văn lặng thinh.

Bản ta

Chỉ xin của rừng ba trăm cây gỗ
Rồi vén lại lưỡi dao
Bản ở giữa rừng thức gì cũng đủ
Lòng tham có củ, nhưng không ai đào

Bản bấy nhiêu năm chưa vắng một người già
Bọn trẻ sinh ra có đứa chê, đứa ở
Lớn lên thương nhau, chưa tìm ra cớ
Nhà em đành nhận rể xa
Bản có thêm người mà lòng như gỗ mọt
Qua lại nhiều thấy gai không còn nhọn
Cùng rủ nhau đi suối, đi nương
Hai thằng cùng uống rượu
Cùng liêu xiêu một đường

Những năm chiến tranh bom rơi, súng nổ
Trăm năm bản để dành con trai
Như rừng ngàn năm được gỗ
Ra chiến trường
Có ngã xuống cũng phải lành nguyên thớ
Dù không biết tên mình, nhưng kẻ thù phải sợ
Một cái bản ba mươi nóc nhà
Sống với cây to, nghĩ cả

Rồi người còn, sông còn, núi còn
Vẫn ba mươi nóc nhà dựng từ ba trăm cây gỗ
Lại gieo hạt, hái chè, dắt trâu lên núi
Bản của mình, giọng nói
Bản của mình, áo khăn
Chưa bao giờ tự hỏi
Vì sao bao năm mưa thuận, gió hòa

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)