Chùm thơ dự thi của tác giả Nguyễn Việt Chiến

Thứ Tư, 03/11/2021 16:36

Năm mươi năm các anh không trở lại

Năm mươi năm sau chiến tranh
những vết thương
ngủ yên trong da thịt phố
riêng kí ức của mẹ
vẫn một miền huệ trắng
thức sau mưa

Tiếng chuông tàu điện trôi về tuổi thơ
mái phố trầm ngâm
những nếp nhăn trên trán mẹ
các con chơi trò ú tim
trốn ở phương nào
mẹ dậy sớm thổi xôi, giã vừng
sao các con chẳng về ăn?

Quảng trường nhà hát lớn sớm nay
mấy con chim bồ câu lặng lẽ bay về
chúng chuyện trò với bậc thềm đá cũ thời gian

Những viên đá vô danh không đi vào chính sử
từng in dấu chân người khởi nghĩa năm xưa
các anh giờ nằm tận đâu.

Đêm Mỵ Châu

Tôi đến
nhưng không gặp em
chỉ còn lại
đôi cánh chim
trong căn buồng xa lạ

Đôi cánh mệt xõa
vệt lông ngỗng cuối cùng
vượt qua đêm Mỵ Châu

Ngày mưa em nằm đâu
thành phố nơi nào cũng ướt
em đang sốt

Tiếng vó ngựa ngoại xâm trong Bình Ngô Cáo
lẫn vào tiếng mưa thở dài đêm qua
câu thơ Nguyễn Trãi đặt cạnh Hoàng Sa
em xin chữ suốt một ngày mưa lạnh

Con ngựa trắng
và tấm voan màu trắng
không thể đưa em bay qua
những miền đất mưa dài

Mưa ngạt thở
những núi đồi sụp đổ
sau lưng An Dương Vương
những miền đất đau dài.


Thành phố được sưởi ấm bằng hoa

Đà Lạt
ánh lửa cô đơn
trong sương lạnh

Mỗi bông hoa cô đơn
là một ánh lửa
thắp sáng
mùa bình yên

Cứ thế từng đêm
Đà Lạt
được sưởi ấm bằng hoa
trong muôn trùng sương lạnh
giữa muôn ngàn thông xanh

Em có còn nhớ anh
câu thơ buồn như vạt nắng chiều
trên hoang vu cỏ dại
câu thơ không sưởi ấm được ai

Nhưng mỗi lần nhớ về nhau
em hãy đọc lại
ngày buồn trôi không nhau
chiều buồn thơ về đâu
nắng dã quỳ đã tắt
hương dã quỳ còn mật
thành phố được sưởi ấm bằng hoa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu nhà sư trong tiểu thuyết "Lời nguyện cầu cho những linh hồn phiêu dạt"

Nguyên mẫu nhà sư trong tiểu thuyết "Lời nguyện cầu cho những linh hồn phiêu dạt"

Nhiều tháng sau, có dịp hành quân qua những nơi này, tôi để ý thấy những lùm cỏ xanh giống hình xác người. Những lùm cỏ xanh tươi, lên cao giữa cảnh khô cằn của mùa khô xung quanh... (ĐOÀN TUẤN)

"Những người đốt gạch" - nhân vật chính đã đi xa

"Những người đốt gạch" - nhân vật chính đã đi xa

Chúng tôi ngại nhất là đóng than. Than vốn có một lượng dầu bám dính vô cùng khó tẩy rửa. Khuôn than xộc xệch. Than mua về lổn nhổn lẫn cả đá sỏi vô thiên lủng... (PHÙNG VĂN KHAI)

Xẹt ngang cơn sét

Xẹt ngang cơn sét

Văn chương là sự sáng tạo, nói rằng có nguyên mẫu thì cũng hơi kì, nhưng có ai viết mà không xẹt qua đầu một dấu ấn, hình hài nào đó của con người ta đã gặp... (BẢO THƯƠNG)

Thanh xuân của “người đàn bà tìm nước”

Thanh xuân của “người đàn bà tìm nước”

Tôi như một vị quan tòa trong cuộc hôn nhân chơi vơi của đôi vợ chồng - những nguyên mẫu của nhân vật trong truyện ngắn Người đàn bà đi tìm nước của mình... (VÕ DIỆU THANH)