Thơ dự thi của tác giả Nguyễn Văn Song

Thứ Sáu, 20/05/2022 15:31
 

Những đứa con của làng

Làng gầy như một dải khoai
Bao đời bám lấy đất đai vẫn gầy
Người sinh ra tự chốn này
Nối nhau thành sóng dâng đầy niềm quê

Bến sông đỏ mắt triền đê
Tiễn bao cô gái ngược về miền xa
Theo chồng rời đất ông cha
Bạc đầu vẫn giọng quê nhà mang đi

Nắng mưa rơm rạ nhắn gì
Bàn chân in dấu thiên di khắp miền
Kìa ai nên miếu nên đền
Hoá thành lửa cháy thắp tên đất làng

Đàn cò sải giữa nắng chang
Người làng bao chuyến rẽ ngang phận người
Khát tìm một đoá mặt trời
Nửa khuya mơ bóng trăng soi ngõ chùa

Trai làng bao cuộc tiễn đưa
Súng gươm đảo trận gió mưa chiến trường
Suối khe gửi một nắm xương
Cổng làng mẹ vịn chiều sương trắng đồng

Ai về lại, ai thinh không
Đất làng vẫn một dòng sông đứng chờ
Chiều nay có kẻ bơ vơ
Nhìn mây bạt gió bạc phơ phía làng.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)