Thơ dự thi của tác giả Trần Thế Vinh

Thứ Sáu, 27/05/2022 05:33

Màu xanh có từ cây lá xanh

Trước cửa nhà ta
Trẻ con huyên náo:
“Ô, núi đen núi trắng kìa ta ơi!”

Núi choàng cây ôm đá mặc định đã trăm năm
Mắt trẻ hồn nhiên
Khi mặt trời chiếu rọi bóng mây áp thấp
Những ngọn cây mây che tối mặt
Ta không nhìn thấy núi loang lổ hai màu như mảnh vá
Chúng cảm nhận hơn ta nhiều điều

Đôi môi mỏng và đầu lưỡi lừa qua răng chuột
Chúng thấy sao nói vậy
Chúng nói những lời ta chưa từng nghe
Và khi chúng đi, chúng chạy
Nhón chân cho kịp thời gian
Không ngại vật cản
Chúng còn thử những vật cấm
Không có nỗi sợ…

Người đời tụng ca màu đỏ tượng trưng cho nụ hôn lãng mạn
Màu vàng báo hiệu cho đời người xế bóng
Trong mùa đại dịch
Nhiều người nói quê mình, đã sang màu đỏ…

Một ngày
Đứa cháu ngoại hai tuổi về quê sau những ngày giãn cách
Ngó lên núi cao trước nhà nó hát:
“Màu xanh có từ cây lá xanh!”

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)