Thơ dự thi của tác giả Trần Thế Vinh

Thứ Sáu, 27/05/2022 05:33

Màu xanh có từ cây lá xanh

Trước cửa nhà ta
Trẻ con huyên náo:
“Ô, núi đen núi trắng kìa ta ơi!”

Núi choàng cây ôm đá mặc định đã trăm năm
Mắt trẻ hồn nhiên
Khi mặt trời chiếu rọi bóng mây áp thấp
Những ngọn cây mây che tối mặt
Ta không nhìn thấy núi loang lổ hai màu như mảnh vá
Chúng cảm nhận hơn ta nhiều điều

Đôi môi mỏng và đầu lưỡi lừa qua răng chuột
Chúng thấy sao nói vậy
Chúng nói những lời ta chưa từng nghe
Và khi chúng đi, chúng chạy
Nhón chân cho kịp thời gian
Không ngại vật cản
Chúng còn thử những vật cấm
Không có nỗi sợ…

Người đời tụng ca màu đỏ tượng trưng cho nụ hôn lãng mạn
Màu vàng báo hiệu cho đời người xế bóng
Trong mùa đại dịch
Nhiều người nói quê mình, đã sang màu đỏ…

Một ngày
Đứa cháu ngoại hai tuổi về quê sau những ngày giãn cách
Ngó lên núi cao trước nhà nó hát:
“Màu xanh có từ cây lá xanh!”

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)