Sách về nhà số 4

GIỌT MẬT CỦA ĐỜI

Thứ Sáu, 06/03/2020 10:28

Tập kí Giọt mật của đời là những bài viết về những tác phẩm và về một con người, một giáo sư Tiến sĩ, một nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà hoạt động chính trị, xã hội và trước đó là nhà ngoại giao và còn là nhà doanh nghiệp. Có người hỏi ông "Nhiều nhà như vật, ông thích nhà nào nhất?". Ông cười: "Mở đầu cuộc đời tôi là người lính, tôi thích "nhà binh" nhất. Vì làm người lính thì ở mặt trận nào cũng được, cũng phải chiến đấu, để giành chiến thắng...

Chân dung Trình Quang Phú cùng những tác phẩm của ông được tái hiện qua lăng kính của bạn bè, thân hữu và cả những người chỉ đơn giản là yêu văn ông. Tất cả được tập hợp trong tập kí Giọt mật của đời của nhiều tác giả. Ở đó, mỗi bài viết có một góc nhìn khác nhau, mang đến những cảm nhận và xúc cảm khác nhau, song đều toát lên sự ngưỡng mộ và trân trọng của tác giả trước những tình cảm sâu nặng và cống hiến của Trình Quang Phú với quê hương đất nước. Các bài viết đã góp lại, vẽ nên chân dung một nhà văn, một người lính Cụ Hồ, một nhà khoa học, một nhà ngoại giao và còn là một nhà doanh nghiệp...

Giọt mật của đời - Bút kí
Nhiều tác giả
Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2018

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)