Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Ba, 21/04/2020 14:33

ĐINH SỸ MINH
Hơi ấm của làng


Nghe rạo rực bước chân vội vã
xuân dường như len về mọi ngả

Khói bảng lảng mái gianh
rộn đường làng mùi bánh chưng xanh
bóng mẹ già còng lưng buổi chợ

Đã xa thời ông đồ bán chữ
thơ ấu cũng xa rồi
bao thay đổi đã phai màu xưa cũ
sao một thời còn sống mãi trong tôi

Quá nửa cuộc đời
lang thang khắp xứ
ngày ba mươi mới trở về làng
hoa trước nhà như cũng vừa kịp thắm
theo tóc người lặng lẽ bước sang canh

Ấm áp sum vầy
lập lòe bếp lửa
mùa xuân ấy có cả trời xứ sở
về giữa bâng khuâng hơi ấm của làng!

PHẠM NGUYÊN THẠCH
Bên mương


Mỗi năm mỗi hối chuyện nhà
Kéo trống đám lục bình bông tím trắng
Má tôi ngồi trên bùn chỗ nào cũng lún
Quẹt mồ hôi tát mương

Con cá làm được nỗi mừng
Cất mẻ kho nồi muối
Bỏ con tép cong lắm lần lửa củi
Má và qua quít chén cơm

Ngỡ má chọn mình phần ngon
Mẻ kho cũng bưng ra hủng hỉnh
Cái lu để góc nhà tưởng trống
Cá lớn rọng đầy

Con xa tụ về, má chẳng ngơi tay
Trút lu cá cho con ăn thả cửa
Má chẳng hề cầm đũa
No vui

Giờ tết về quê tôi ngó ngược xuôi
Tiếng cá quẫy lu chỉ trong cổ tích
Nhà nhện giăng, con mương hoang lấp
Má đâu rồi, má ơi!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)