Chùm thơ của tác giả Nguyễn Trường Phong

Thứ Năm, 02/04/2020 11:09

NGUYỄN TRƯỜNG PHONG

Anh không thể kể về nỗi buồn của anh

Anh không thể kể về nỗi buồn của anh

có bài thơ nào vui đâu để đọc cho nhau nghe dẫu ngày nắng đẹp

cơn bão đã đi qua trước buổi sáng

nhưng tàn cây chẳng thể xanh thêm sau những ầm ào

Anh không thể kể về khoảng lặng của trời sao

bởi chúng ta đâu ở đó để nhìn vào khoảnh khắc từng tinh cầu vụt tắt

những triệu năm vắng mặt

một ánh sáng bây giờ chỉ còn là quá khứ của đoạn cuối khát khao

Có bài thơ nào vui đâu mà đọc cho nhau nghe giữa cơn mưa rào

em, người lạ đứng lại trong một mùa đã khác

mỗi người một giấc mơ bàng bạc

chập chờn bay trên khắc khoải mơ hồ

Hôm nay, anh lại viết bài thơ

và nỗi buồn vẫn như dòng nước quẩn quanh trong ao tù

ngước soi bầu trời rộng

nghĩ mình đang sống

ngỡ mình vui trong thành phố ồn ào

Như loài côn trùng cuộn mình bên triền đất nổi trong đêm tối

dõi mắt nhìn trời sao!

Những thập kỉ cũ

Mùa trăng trên sơn cước
đường hoa nở ven sông
bước chân trẻ thơ chạy rong chơi giữa cánh đồng
từng dòng người dừng lại dưới dòng sao đêm ngân nga kể chuyện

Nơi căn nhà sớm nay người về gõ cửa sau tháng ngày mỏi chuyến
những giáo gươm đã vứt lại xa ngoài
chờ chiều khơi bếp lửa cùng nấu ngô khoai
mặc mưa gió ở ngoài kia ầm ào cuốn trong mùa bấc nổi

Người lữ khách lang thang bìa rừng trong đêm tối
vó ngựa hí vang dưới gốc cây già
mộng thành cổ, mộng viễn Kinh Kha...
thức dậy thấy thương mình cần một cái ôm như đứa trẻ

Phố thị hiền, phố thị nhỏ bé
ánh đèn đỏ hắt nơi một gác vắng im lìm
thi nhân thức chờ gặp vọng tiếng chim
giữa khuya khoắt mà chẳng thể, nên buồn đem mình ra kể chuyện

Những ngày xuân miên viễn
khu chợ rền vang áo gấm, hoa đường
chiều ba mươi phai tóc phong sương
ngồi nghe tiếng hát “còn gì cho nhau...” rồi lặng lẽ!

Khách dừng chân soi trăng vào bóng lẻ.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.