Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Ba, 25/02/2020 09:53

LÊ HUY MẬU
Trăng lạnh


Lâu lắm rồi mơ hồ cùng nguyệt lịch
bỗng đêm nay trăng như thúng thóc đầy
khoảnh sân sau trời đem vàng ra tãi
mắt uống, tay ôm không xuể ánh trăng này

Như đã gặp đâu rồi vầng trăng lạnh giêng hai
trong lời ru, trong ca dao, tục ngữ
thúc thắc gõ vào khuya vời xa tiếng chó sủa
sương xuống nhiều phiên gác súng trăng treo

Đêm tháng hai. Trên mái tóc người yêu
những vầng trăng li ti óng ánh màu kim tuyến
nào ai xưa nơi đâu? hãy về đây nhận
trăng thì gần, kỉ niệm quá xa xôi!

Tôi muốn hái vầng trăng giêng hai
làm sính lễ cầu hôn em trong mộng
ánh mắt em buồn như vầng trăng lạnh
tôi đang đắm trong trăng hay trong mắt của em đây?

MAI LIỄU
Chậm nguồn sông Miện


Lách qua núi dựng qua đá dựng
Sông phi như ngựa hất tung bờm
Thế mà độ ấy lên cực bắc
Sông Miện trong tôi vẫn chậm dòng

Chậm dòng qua bản cheo leo dốc
Mùa bắp dâng cờ nghe thác reo
Rực vàng bjoóc mạ soi đáy vực
Ùn ùn sương đục nắng mang mang

Chậm dòng qua bản đêm trăng sáng
Sông Miện hình như khẽ thở dài
Ven núi nhà ai hồng bếp củi
Tiếng khèn gọi bạn đá cũng ngây

Chậm dòng qua bản đêm trăng sáng
Má đào hây hẩy, nụ hoa tươi
Gầu tào hội mở lưng chừng núi
Ngập ngừng sông Miện đổ vào mây...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)