Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Hai, 02/03/2020 15:49

NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH
Anh là sợi khói

Anh để quên trên đường
Hương điếu thuốc đã mồi
Đã bao năm em trở lại tìm hoài
Để được sống bằng hơi thở khác

Anh để quên trên đường
Mùi lá cà độc dược
Gắn vĩnh viễn ở ngã tư đóm lửa phập phào
Em vấn cho mình bao điếu đắng
Rít hoài không giảm cơn đau

Cuối đường đời
Anh là sợi khói
Trắng mấy mươi năm rồi
Chưa dụi được trong nhau.

VŨ THIÊN KIỀU
Cúi mặt

Này nắng gió, núi sông và biển cả
Đã nghĩ gì khi ở lại triệu năm
Này chiếc lá vừa rơi xuống đất
Thảng thốt gì mà vàng nhợt tấm thân

Bánh xe quay trên đường hối hả
Đếm lượt công nhân vào ca đêm
Năm cộng tháng và ngày cho miền đủ
Chắt chiu này dành lại mai sau

Sớm nay hoa dại nở
Sớm nay cánh cò bay
Sớm nay lời người vẫn như mây trôi
Hay như tảng đá giữa trời bủa xuống

Róc rách suối ngỡ không xuôi về cội
Chuyến cầu dây hào phóng ngược thời gian
Lặn dưới đáy sâu nghe bùn âm ỉ khóc
Và nụ cười còn ăm ắp bến sông

Em cúi nhìn cánh đồng xanh con gái
Mùa hẹn mùa cho nặng giọt mồ hôi
Em cúi nhìn đàn giun hiền nhịp thở
Xới mịn đất này vun cho hoa xinh…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)