Chùm thơ của nhiều tác giả

Chủ Nhật, 23/02/2020 09:49

HỒNG THANH QUANG
Người đàn bà không bao giờ cũ

Đi trên phố giao mùa
Lá đổ vàng từng bước
Cơn gió ngẩn ngơ ánh nhìn ngơ ngác
Người đàn bà tự những ngày xa

Em cồn những sóng mái nhà rêu phủ
Em giữ gìn cữ nhớ trên môi
Em thanh mảnh trong tôi kỉ niệm
Thêm một lần lại lỡ làng đôi

Em tô màu cho kí ức lên ngôi
Cầu sắt bắc qua dòng sông nghìn tuổi
Âm thầm ai gọi
Tiếng còi tàu trong suốt tâm tư

Người đàn bà không bao giờ cũ
Ủ trong mình hương mưa
Và ngày xưa trở lại
Thanh tân trong mỗi ánh nhìn...

NGUYỄN VIỆT CHIẾN
Em ngồi gỡ ánh trăng xưa


Trong giấc mơ nhàu rối
Người đàn bà âm thầm
Ngồi gỡ dưới trăng đêm

Em
Hạt cỏ may
Trên bờ sông tối
Hơi ấm người đàn ông
Và mưa

Đã rất lâu nàng không nghe thấy
Đã rất lâu nàng không nhìn thấy
Đã lâu rồi nàng bỏ mặc chúng ta

Ngọn gió ngủ trong hoa
Không nói điều gì lạ
Người đàn bà của ngàn xưa
Ngồi gỡ cỏ may buồn

Mái chèo gỗ
Cùng những con thuyền gỗ
Đã lần lượt bỏ đi
Theo những người đàn ông
Từ giã dòng sông này

Và từ đấy
Đêm đêm
Ngồi gỡ ánh trăng khuya
Khỏi thịt da mình
Nàng mơ thấy
Những con thuyền xưa
Những bến trăng xưa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)