Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Bảy, 29/02/2020 15:46

P.N.THƯỜNG ĐOAN
Chiều trên đồi cát Hòn Rơm


Chỉ còn lại thảm biển lặng
mông mênh xanh

Chỉ còn lại những đồi cát
đỏ chiều tàn
gió hú thay em gọi anh

Em từ đỉnh cát chơ vơ
hun hút nhớ
nỗi nhớ xâm thực trái tim dịu dàng
dẫu theo dòng xoáy thời gian
anh biến dạng trong tiềm thức

Em từ lòng lũng cát
đếm dấu chân mình ngược đỉnh
dấu chân đơn độc không ý niệm
hũng sâu chiều
cát lăn tăn dợn ngàn con sóng nhỏ
xô về phía trăng lên
cát chôn em trong nóng lạnh dần tàn
lần đầu tiên em nghe cát hát

Chiều trên đồi cát hun hút gió
quên nhớ khôn cùng
lòng hoang đàng bốn phía
nửa muốn cùng mặt trời chìm xuống
nửa lâng theo vầng trăng đang lên...

LÊ THANH MY
Cơn mưa cuối


Ngày ấy
nắng trôi qua hàng liễu, rập rình
mưa mỏng như áo em
buổi chiều ngây ngây
từng giọt thời gian chầm chậm thả vào đáy cốc
nhịp tim rung theo nhịp đời khó nhọc
mưa tìm về chốn tịnh yên

Mấy khi ta thoát ra được ưu phiền
đôi mắt em nhìn đâu cũng thẳm sâu
cánh chim
bay về phía khoảng không
nơi ngó mong, đợi chờ vô vọng
không bóng người
bầu trời hiu hiu gió lộng

Thật lạ lùng
lúc này tôi muốn được ôm xiết em trong vòng tay
nút thắt của mùa đông là sự tương phùng
ngày mưa cuối
em là hương gió nồng nàn đi qua tôi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)