Chùm thơ của tác giả Đinh Thị Như Thúy

Thứ Bảy, 24/08/2019 14:59

ĐINH THỊ NHƯ THÚY
Ý nghĩ ban mai

Ban mai thuộc về tôi
con chim sẻ xù lông trên gờ tường rêu ướt
tôi nhìn ngắm mặt trời
hiểu niềm vui của ngày đang sống

Rã rượi xác quỳnh đêm qua vừa nở
tôi hiểu trong đêm tôi ước mong gì
cỏ đang hết mình xanh
nồng nhiệt đến hết mình bao giờ cũng là cúc dại
sự rối bời của những dây tơ hồng
luôn làm tôi mê mải

Tôi muốn trẻ thơ mỗi mắt nhìn
muốn trẻ thơ mọi niềm cảm xúc
sự trong trẻo của ban mai ùa vào tôi
những ngón sương mù buốt nhức.

Chỉ còn chuyến xe chở hoa về muộn


Chúng ta đi cùng những bông hoa đang ngủ
cảm xúc cũng đang ngủ yên
những ngón tay trên những ngón tay thì thầm kể
về một miền đồi bao la

Chúng ta im lặng lắng nghe
đường đi của những ngón tay
dẫn chúng ta
vào tận cùng ma mị

Khi mọi thứ bị cấm đoán
vẫn có những con đường
dẫn ta đến
những giấc mơ

Những ngón tay thì thầm đánh thức
thấm đẫm chúng ta tất cả dịu dàng

Những bông hoa chất đầy sau lưng chúng ta
yên ả duỗi dài thân
mềm trong giấc ngủ
những hương thơm giấu trong cánh cuộn tròn
những sắc màu giấu trong lá nõn

Chúng ta đi như thể đang trôi
trăng rắc sáng bao la trên những dãy đồi chạy dài bất tận

Đừng rời nhau
xin
đừng rời nhau
những ngón tay thiếu vắng những ngón tay

Những ngón tay
đau từng mạch máu.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)