Chùm thơ của tác giả Du An

Thứ Hai, 12/08/2019 09:18

DU AN
Đám ma người chết trẻ


Chị như cái vỏ đỗ
Cong vênh nghiêng ngả nắng chiều
Tiếng khóc không còn ra nữa
Chỉ nhịp tim nấc lên

Đứa con trai hôm nay ra đồng bằng ảnh
Có một cơn gió đi đón
Làm tung bay vàng mã xuống ruộng
Nơi từng có những chiếc kim tiêm cắm mặt xuống bùn
Như lũ bạn nó lêu vêu
Cúi đầu sau quan tài ân hận

Chàng trai di ảnh tóc vuốt keo như ca sĩ
Có nụ cười rất tươi
Vòng hoa trắng và khói hương trong nắng
Đường ra nghĩa địa toàn mây

Những tiếng thở dài tiếc thay
Mười chín tuổi dính vòng nghiện ngập
Hai hai tuổi trông như hài cốt
Hai nhăm tuổi những ngày sống nốt…

Chập cheng chập cheng sâu hun hút
Sợ chúng nó tuổi mới lớn
Tùng tùng tùng tùng bầu trời tê tái
Một xóm làng khác đang đi

… Mộ chàng trai đã mấy mùa xanh
Xóm làng không thấy kim tiêm nữa
Chị bảo với tôi, chị hứa
Không để đứa nào chết như con mình.

Cái gương tối


Cúc quỳ đã vào hạt đen
Hoa ban quả treo lủng lẳng
Gió ề à lối mòn quen
Nắng bừng lên như hốt hoảng

Mấy mùa gió Lào khô khát
Có người vượt biên tìm mưa
Mấy lần có vài ba bánh
Mà đời lên… chả phải mơ

Người ấy mua cả ô tô
Xây cái nhà như nhà vua
Cô vợ đẹp như công chúa
Ai thiếu tiền nó… khắc cho

Cơn gió thèm thuồng ngưỡng mộ
Nương ngô thành rừng cỏ gianh
Kẻ theo chân thú vượt núi
Người đứng đầu dốc lính canh

Một ngày sét đánh về bản
Nó bị bắt dưới Quảng Ninh
Cô vợ hay nói công chúa
Cũng trùm ma túy… tử hình

Bản đau như chịu lũ quét
Năm người nữa phải vào tù
Vật vã trong dòng nước mắt
Tiếng khóc vào gió u u

“Ngôi nhà vua” đứng chơ vơ
Gió Lào năm nay lại thổi
Người già kể nỗi đau qua
Nhắc cháu con cái gương tối.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)