Chùm thơ của tác giả Đông Triều

Thứ Ba, 01/01/2019 00:03

Trên đại dương mênh mông

Có vài thủy thủ trên những chiếc tuần dương ngang qua chụm tay

hô to có cần giúp gì không?

Thỉnh thoảng đôi ba ngư dân nghèo rê máy chiếc thuyền đánh cá

tả tơi áp lại gần bè chờ tiếng kêu hay vẫy gọi

Vẫn là cái lắc tay tôi với vũ trụ, với hải âu với bất tận một màu xanh

hi vọng

Khi gác chân nằm ngửa mặt với mây trắng bay

Khi gập mình thúc bè cưỡi trên sóng cả

Và những khi hóa đá niềm vui

 

Ngày bước chân xuống bè theo miên viễn dòng trôi

Rất đông người tiễn, rất đông lời hẹn và cùng đi trên hải trình

đồng đội

Có những chiều xuống mênh mông đại dương buồn hoang vắng

Có những luồng sấm không trung phủ lời nguyền số phận

Sau lưng bóng người như thưa dần

Ánh đèn le lói tương lai

 

Nhớ lúc trùng phùng nơi đảo hoang

Tài sản khi ấy mỗi đứa chỉ có một chiếc bè đơn sơ

Không thể vung tay nói chuyện thần sầu, quỷ khóc

Không thể khoác lên tấc môi những lời cay độc

Chẳng ai hỏi nhau còn bao nhiêu hải lí sẽ đến bến bờ như mong ước

Chẳng ai nỡ rời nhau khi quá trưa biển sùi cao bọt nước

Mỗi lần gặp lại nhau

Mỗi lần ít bạn, ít lời

 

Rúc bè trong những ngày biển động, trong những lúc mưa giông,

trong những đêm bão lòng và khi gần kiệt xác

Vẫn phải nghĩ cách đánh bắt thêm con cá bé mọn ngày hôm qua

bỗng dưng nhảy xổ lên bè

Vẫn phải nghĩ lấy gì hứng từ trời rơi xuống từng giọt nuôi sống

tinh hoa

Những sản vật tìm thấy trên đại dương mênh mông chồng lên

trong kí ức

Vẫn chưa tìm thấy một ốc đảo riêng mình, đâu bóng dáng bạn thuyền

và còn ai kể nhau nghe?

Trong suy nghĩ tất cả vẫn còn sống

Trong suy nghĩ tất cả đã dựng lên những cánh buồm muôn sắc

Tất cả đã vẽ cho mình một lối đi trên sóng gió nghìn trùng

Chính bởi nắng quá khắc nghiệt

Chính bởi sự sống quá cay nghiệt

Cũng như thời gian quá ác nghiệt đã không còn cho chúng ta

nhận ra nhau trong bộ ria xồm xàm che khuất khóe môi

 

Trên đại dương xa xăm

Cánh buồm thi ca gió vẫn phất hình nhiều mũi tên đang rẽ hướng...

Mùa mưa năm sau

 

Khi em nằm đếm những hạt mưa bắt đầu mùa mới

Nó rơi bất kể lúc em đang vui hay đã buồn

Nó như kỉ niệm từng hồi dội tới

Lúc bốn bề tay níu những mùa không

 

Em chạy xe đi hoang mạc tới nghìn trùng

Không nghĩ tới một ngày cơn bão nổi

Những xa xăm ấy chẳng một lần buồn nghe em gọi

Dù tiếng vang sấp sải cuối chân trời

 

Em không nghĩ mùa mưa về quá vội

Tiếng những cành lá cọ nhau trong lạnh mướt sau vườn

Tiếng côn trùng gọi bạn thê lương

Chiếc chăn đắp giờ năm im như ngọn núi

 

Mái tôn cũ mười năm lưng ám khói

Cứ kêu lên khắc khoải vắng hơi người

Em vẫn cũ cuộc tình xa vời vợi

Dù đôi môi mưa xói chẳng nên lời

 

Mưa kéo về từ phía núi xa xôi

Em gom mấy cành lá khô về trong góc tối

Em gom chừng ấy lá thư dựng lên nỗi buồn chống chỏi

Lúc gió đông về qua vách vắng chênh vênh

 

Em nằm nghe mưa dột ở chân giường

Như tích tắc đồng hồ đang đánh võng

Bật cửa chạy ra ngoài trời đang sấm động

Ngỡ anh về hiên cửa những chiều mưa

 

Cuộc tình buồn treo lơ lửng song thưa

Em chắn gió lùa tóc rơi trên gối

Mùa mưa năm sau, mùa mưa năm sau như câu anh hằng nói

Có lúc đâu ngờ đôi mắt mỏi người xưa...

 

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)