Chùm thơ của tác giả Nguyễn Hồng Thủy Tiên

Thứ Ba, 03/12/2019 08:32

NGUYỄN HỒNG THỦY TIÊN
Một ngày


Một ngày không giằng co không đáp trả
Ánh sáng dắt em đi mê dụ vòng luẩn quẩn
Thèm nhìn má anh hằn vết đỏ mười ngón tay

Nơi tâm bão
Cuồng nộ xác xơ đêm trắng
Nhận về mình bỏng rát sục sôi

Em lạc
Bơ vơ chiều
Thế giới giấu mình ẩn dụ kí tự
Ngắn dài tiềm thức
Nhức nhối vòng quay

Về nỗi đau cũ cuộc tình cũ
Về ngày hiện hữu mà cảm giác chỉ là cái bóng biết đi
Ta đã cho nhau sự lạnh băng của góc khuất mà nỗi cô đơn bật khóc...

Thế là đủ đầy
Anh lại ra đi
Em lại ra đi
Kiếm tìm giấc mơ để rơi từ đêm hôm trước.

Từ một loài hoa


Nâng loài hoa mang tên người anh yêu
Bắt gặp
Cơn địa chấn bất ngờ

Choáng váng gió lả
Xây xẩm hoàng hôn

Chợt
Hoa thắm từng cành
Rất nồng

Chợt
Loãng một màu trời
Rất khác

Chợt
Thấy như mình tổn thương
Vết thương sâu
Không đớn đau. Không rỉ máu
Như say
Thứ rượu chưa bao giờ được uống

Chắt ra từ nâng niu
Chắt ra từ chênh chao
Chắt ra từ mắt anh bí ẩn

Lảo đảo
Tìm lối ra trong mê lộ vòng tròn

Giọt nước mắt
Xoay
Nghiêng
Rơi
Lăn

Lặn vào tầng sâu
Nơi cơn địa chấn bắt đầu
Âm ỉ…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)