VNQĐ giới thiệu thơ Lữ Thị Mai

Thứ Sáu, 15/11/2019 09:29
LỮ THỊ MAI
Sinh năm 1988
Quê: Thanh Hóa
Hiện công tác tại báo Nhân dân
Tác phẩm đã xuất bản:
Giấc, Nxb Hội Nhà văn, 2010
Mở mắt rồi mơ, Nxb Hội Nhà văn, 2015
Thời cách ngăn trống rỗng, Nxb Hội Nhà văn, 2019
Linh hồ, Nxb Văn học, 2019
“Tinh thể của thơ là chữ, nhân thể của thơ là lời. Cuộc tìm kiếm chữ hay lời trong thơ ca nào cũng đều gian nan, trắc trở như hành trình tìm lại chính mình vậy”.

Mơ lạ


Bỗng thấy mắt mình rụng rơi
bỗng thấy đôi tay lần tìm trong bóng tối
ta đuổi miết theo những hòn bi
bình minh lăn phía nào chưa rõ

Còn bây giờ
hoa sữa thơm đến bất đồng ngôn ngữ
một thoáng mưa mắt phố hai hàng
kí ức đổ vào ta gốc rạ
tháng chạp vọng về hoàng hôn sương sa

Tỉnh dậy chẳng tìm ra cặp mắt
trời đông sang da thịt buồn căng
cơn mơ lấy đi những điều rất thật
may ra còn trí nhớ ăn năn.

Những hồi chuông cỏ dại


Khách gõ cửa nhà sớm mai
thập thững nhìn tôi qua song cửa
nhìn thôi không nói năng gì

Tôi là người đàn bà tháng tám
mang trong lòng đứa trẻ mùa thu
chị đăm đăm cười như cỏ dại

Chỉ cách nhau một tiếng kinh cầu
trong cơn khóc trẻ thơ
hương huệ trắng vẫn còn thảng thốt

Người đàn bà tháng bảy
theo hồi chuông mang kí ức quay về
âm dương tìm nhau khói nhang cách biệt

Tiếng kinh cầu vẫn gõ cửa nhà tôi
cả ánh mắt bung biêng người đàn bà bên ấy
chồng con cõi trần lặng im như tượng Phật

Tôi là người đàn bà tháng tám
rón rén qua mùa Vu lan
những hàng xóm bên tôi vừa đếm thêm một mùa cách biệt.

Đêm Bảo Yên


Sông Chảy ngừng ở cuối cơn mơ
ta lững lờ nơi đó
những bông hoa ven hồ cánh đỏ
chấm vào mật ngữ khuya

Nói cùng Tiểu Linh nỗi hồ nghi non bấy
mặt người thẫm lại thành đêm
Phố Ràng ngậm mọi êm đềm, ồn ã
trùm lên ta mưa lạ

Hẹn người mùa cốm Nghĩa Đô
kiếp trước rượu mừng chưa kịp uống
hoa trẩu rụng đắng nguồn cọn nước
thiếu phụ đưa mây trắng qua trời

Người hãy thức cùng ta đêm này
xứ lạ còi tàu thúc gáy
rồi như tất thảy về đây
nhìn ta - một kẻ quên say

Làm sao biết đền đài thiêng mãi...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.