Chùm thơ của tác giả Nguyễn Hoa

Chủ Nhật, 17/11/2019 09:30

NGUYỄN HOA
Con ước làm cơn gió nhẹ


Con ước làm cơn gió nhẹ
ngày ngày bay đến rung chuông
chuông reo chỉ chim nghe rõ
cùng cây hoa lá trong vườn

Chuông reo xao động xanh trong
con nép mình vào hoa lá
nghe bước chân đi nhè nhẹ
từ đâu bỗng Bác hiện về

Bác lên thang gác nhà xưa
áo ka-ki vàng bụi nắng
con chạy ùa ra thưa lại
con là ngọn gió rung chuông

Nhưng vẫn ngàn lần là không
dẫu con được làm gió nhẹ
đến rung quả chuông be bé
chuông reo Bác vẫn không về...

Tên Bác đã thành niềm thơ
con vẫn ước làm cơn gió
đến rung quả chuông be bé
tháng ngày ngân giữa xanh trong...

Gửi bạn nơi xa...

Trên bàn bình không cắm hoa
cái ghế xếp dây không mở
đêm ngoài cửa sổ
khóm hồng bạn trồng rì rầm với trời sao...

Bạn ở đâu?
trang sách tôi mở ra rồi gập lại

Sớm mai
tôi lên biên giới
nơi chen vai cùng đồng đội
nơi ngọt trong tự nguồn
những bát nước đầu tiên
mà đời tôi đã uống
nơi giấc mơ tôi đầy quả chín
đêm đêm...

Bạn ở đâu
có ngủ?
hay đang ngồi lên bàn gỗ
cho những nốt nhạc của một bài ca mới nữa
hay đang dập xóa viết bài thơ dài
về tháng năm đánh trận?

Không dũng cảm làm sao dám sống cho một tình yêu lớn
tôi nghĩ suy về những điều này:
những anh hùng đã vì tình yêu cầm khẩu súng trên tay
những anh hùng đã vì tình yêu mà vãi gieo hạt giống
những anh hùng đã vì tình yêu mà bay vào khoảng không gian rộng
bạn ở đâu?

Để có gì trong nhau mà gìn giữ
cùng máu trong ta
cùng trời đất
ôi, chỉ có
niềm tin và tình yêu con người

Bạn ở đâu?
nơi xa ngái
dù nỗi nhớ chưa cùng nhau gặp lại
tình yêu đang biếc xanh lấn cả bao la...

Trang sách tôi gập vào lại phải mở ra!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.