Chùm thơ của tác giả Trần Thu Hà

Thứ Tư, 02/01/2019 00:10

Mùa sinh nở

 

Thế giới chuyển động

Những bức tường ngăn cách mở ra

Sóng mắt ngái nồng phá tan lồng ngực chật hẹp

 

Em

Tái bản khúc ru bộn bề mưa nắng

Chật chội lời cầu khẩn

Con đường trốn tìm sót lại như những hạt sương bầu bĩnh kết cườm treo dày kí ức

Mà tóc em, thịt da em là dải mây là nguồn lực khát khao

 

Thời gian cầm tay

Hàng hàng ngôn từ thầm lặng ngóng theo mùa

Đan dày đường mê

Hây hây mùa sinh nở

Vạn vạn giấc mơ lấp lánh

Em quỳ xuống

Hôn lên dấu chân, dấu chân người lặng lẽ in không mỏi...

 

Em nghe miền thao thức chảy

Thiêm thiếp hao gầy

Mùa sinh nở…

 

Kìa anh!

Đóa bình minh trổ bông.

Kí ức dòng sông

 

Nghe chừng mùa đã cũ

Sông thì mãi xanh trong

Vô tư sóng mà cạn lòng ta đợi

Đời trôi dạt mấy lần tin vẫn thích khỏa tay vào sóng vốc lên

những giọt vô cùng

 

Mùa của con tim

Có thể - khóc - cười - quên - nhớ

Mắt hao mòn tiếng guốc gõ lối khuya

 

Hoa nở rộ bến sông

Bầy phượng vĩ vô tư kéo co trên sắc đỏ

Đánh rơi hạt giống cuối ngày

 

Nay chừng mùa đã cũ

Nhìn ngày ngày đã lêu rêu

Những độ ấy về tìm

Vẫn chưa qua cơn khát.

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)