Chùm thơ của tác giả Viễn Hải

Thứ Năm, 26/09/2019 08:29

VIỄN HẢI
Những mùa khô Tây Nguyên

Sợi nắng màu đất đỏ
Em chạm vào mùa khô nơi anh
Đôi mắt rừng hao hanh
Đường tuần tra gập ghềnh màu lính

Dấu giày luênh loang nắng
Lá khộp khô giòn vỡ tiếng cười
Bén vào mắt em ngọn lửa
Cháy lòng anh khao khát những cơn mưa

Đường anh đi nóng bỏng chẳng kể mùa
Những đêm trắng rừng phá án
Giữ bình yên khắp nẻo buôn làng
Gọi mặt trời sớm sớm mọc lên.

Bình minh của lính tàu ngầm


Em thầm hỏi về những chuyến ra khơi
Khi tàu anh ẩn mình vào xanh thẳm
Nghe hơi biển, tiếng con tàu trả sóng
Phía vô cùng
Có nghe được nỗi nhớ riêng em

Ở giữa nơi hoán đổi ngày đêm
Lính tàu ngầm không được quyền sai sót
Biển mênh mông khoang tàu lại hẹp
Một lối đi đồng đội nhường nhau

Em biết, dù có ở nơi đâu
Chưa bao giờ anh nói về gian khổ
Chỉ kể em nghe tàu ngầm đẹp lắm
Đàn cá heo nhảy santo xoay vòng

Em thương anh, thương dáng tàu lòng đại dương thăm thẳm
Nhớ ánh mặt trời mắt thắp lửa cho nhau
Em thương anh, đâu dám nói lo âu
Âm thầm đi sâu lặng lẽ về neo đậu
Nhớ một nụ cười cũng giấu vào biển khơi

Em thương anh người ơi
Nên trái tim cháy lên ngàn tia nắng
Đợi một ngày tàu anh về kiêu hãnh
Em sẽ là bình minh của người lính tàu ngầm.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)